Tự tình sớm mai

Ngả vào đây
vào đây
Vai anh ấm, tay anh ôm chở che sương khói
Đừng nói
Khe khẽ thôi
Nhẹ nhàng thôi
môi mắt tự tìm

Ngả vào đây
vào đây
Cần gì manh áo tấm chăn
Thịt da ủ ấm, bão đời chẳng xua nổi cuồng mê
Trái tim anh sao đập mạnh
Hơi thở em sao ngắt chừng
Bên bờ ô cửa
Sóng vỗ từ đâu, đì đùng khanh khách

Tựa vào đây
vào đây
Vuốt mái tóc bời bốn mùa mưa nắng
Cho anh hôn gập ghềnh tháng năm phai nhạt
Thương lắm những bờ xa
Yêu thương nào phải chỉ non tơ
Đắm say đâu chỉ là căng tràn nhựa sống

Nặng chữ tình
cột câu duyên nợ
Vương tơ trời buộc lối chẳng tìm ra
Lai đây em
chỉ hai ta
Trăm năm cũng thể, ngày ba canh tàn…

Huệ Thi