“Triết lý nhân sinh” trong tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung

Làm người có thể lơ mơ thì cứ lơ mơ, cuộc sống hãy buông lỏng hết cỡ. (Lộc đỉnh ký)

Thông minh quá ắt tổn thương, tình sâu quá ắt tổn thọ, mạnh mẽ quá ắt chịu nhục, vậy nên, hãy là người quân tử khiêm nhường, ấm áp như ngọc sáng. (Thư kiếm ân cừu lục)

Lửa thiêu thân xác, lửa thiêng rừng rực, sống có gì vui, chết có gì khổ? Hành thiện trừ ác, còn mãi sáng soi. Hoan lạc sầu bi, đều về cát bụi. Thương thay thế nhân, lo nghĩ ưu sầu. (Ỷ thiên đồ long ký)

Nam nhi đại trượng phu, thứ nhất luận nhân phẩm tấm lòng, thứ nhì luận tài năng sự nghiệp, thứ ba luận văn học võ công. (Thiên long bát bộ)

Họ mạnh mặc họ mạnh, gió mát phẩy núi đồi. Họ ngang mặc họ ngang, trăng sáng soi sông lớn. (Ỷ thiên đồ long ký)

Bậc thiên tử có đạo thì mọi người suy tôn làm chúa tể, vô đạo thì mọi người sẽ vứt bỏ chẳng dùng. (Thư kiếm ân cừu lục)

Hãy xem những đám mây trắng kia, tụ rồi lại tán, tán rồi lại tụ. Nhân sinh ly hợp cũng như thế. (Thần điêu đại hiệp)

Thị phi chỉ vì cố xuất ngôn, phiền não chỉ bởi cố xuất đầu. (Tiếu ngạo giang hồ)

Sách đến khi dùng mới hận mình đọc ít, thịt đến khi miếng ngon mới hận mình đã ăn quá nhiều. (Lộc đỉnh ký)

Hồng nhan chớp mắt thành đầu bạc, hương hoa trong khoảnh khắc. (Thiên long bát bộ)

Cái xa ngàn dặm không nhấc nổi cái lớn, cái cao ngàn trượng chẳng thể lấp nổi cái cực sâu. (Ỷ thiên đồ long ký)