Trạng nguyên 82 tuổi

Lương Hạo sống vào thời nhà Tống, từ nhỏ rất thích đọc sách. Khi còn trẻ, dù năm nào Lương Hạo cũng tham gia khảo thí, nhưng đều không đỗ. Không nhụt chí, hàng ngày ông vẫn kiên trì đọc sách, dù nhiều người chế nhạo, ông đều mỉm cười bỏ qua, tiếp tục tham gia kỳ thi tiếp theo.

Ngay cả sau khi con trai ông đỗ Trạng nguyên, Lương Hạo vẫn cần mẫn đọc sách trong nhà. Các bằng hữu thấy vậy, đều cười và khuyên rằng: “Con trai ông đã đỗ Trạng nguyên rồi, sau này ông không phải lo chuyện cơm áo, hà tất mỗi năm phải tham gia khoa cử?”. Nhưng Lương Hạo không vì thế mà dao động. Trải qua nỗ lực không ngừng, cuối cùng ông đã đỗ Tiến sĩ lúc 82 tuổi.

Được vào triều đình, trên điện đường, ông đối đáp trôi chảy, dù tuổi cao nhưng chí lớn, các đại thần đều khâm phục, Hoàng đế cũng tán thưởng ông.

Lương Hạo thường nói với con cháu: “Sống đến lão, học đến già. Chỉ cần kiên trì không lười biếng, có công mài sắt có ngày nên kim”.

(sưu tầm)