Trái cam

Gia đình nghèo kia có ba người: Bố – Mẹ – và Con trai. Họ sống bình lặng trong một thôn làng hẻo lánh. Hàng ngày, người bố đi làm thuê, kiếm gạo nuôi gia đình; người mẹ lo việc bếp núc, trồng mấy luống rau, và chăm sóc con.

Một buổi trưa hè nắng nóng, người mẹ trên đường từ chợ về nhà, chợt nhặt được một trái cam ai đó đánh rơi bên đường. Cơn khát và mệt nhọc dường như tiêu tan khi bà nghĩ đến miếng cam ngọt lịm mọng nước. Nhưng nhớ tới đứa con ngoan ngoãn chẳng mấy khi được ăn trái ngon, bà liền lau sạch trái cam và cất vào túi.

Về đến nhà, bà gọi:
– Con trai ngoan của mẹ, nhìn xem mẹ cho con gì đây này!

Đang học bài, cậu bé ngước đôi mắt trong veo, nhìn trái cam như một báu vật:
– Ôi! Trái cam ngon quá! Con cảm ơn mẹ!.

Người mẹ cảm động:
– Con học bài ngoan, mẹ đi nấu cơm nhé.

Cậu bé vừa hít hà hương thơm dịu dịu, vừa ngắm nghía màu sắc vàng tươi của trái cam. Cậu thích ăn cam lắm, nhưng chợt nghĩ đến bố giờ này đang vất vả làm việc, cậu ngập ngừng đôi chút rồi nhẹ nhàng xé mảnh giấy, vụng về nét bút:
“Bố ơi, con yêu bố lắm! Chắc bố đang làm việc mệt lắm phải không bố? Bố ăn trái cam này cho đỡ mệt, bố nhá”.
Viết xong, cậu gói trái cam vào mảnh giấy, rồi rón rén đặt ở góc tủ, nơi mỗi khi đi làm về bố sẽ cởi áo khoác và cất mũ tại đó.

Chiều tối dần, người đàn ông cố giấu sự mệt nhọc khi bước chân vào ngôi nhà ấm áp của mình, cởi áo khoác, đặt mũ xuống… bỗng tay anh chạm phải một vật gì tròn tròn được gói trong tờ giấy.

Mắt nhòa lệ khi đọc những nét chữ ngây thơ của cậu bé, anh hôn cả mảnh giấy và trái cam xinh xắn, như muốn cảm ơn đứa con yêu quý.

Nhìn xuống bếp, thấy vợ đang lúi húi, anh càng thương người phụ nữ nhỏ bé, suốt ngày bận rộn chăm sóc chồng con mà không bao giờ phàn nàn kêu ca. Anh nhẹ nhàng đến bên cạnh, choàng tay ôm vợ, ghé tai nói nhỏ:
– Cảm ơn em, cha con anh cảm ơn em! Anh cho em này.

Và ông đưa trái cam cho vợ.
Người vợ bật khóc khi nhận ra đó chính là trái cam mình đã đưa cho cậu con trai…

(sưu tầm)