Tốt hay xấu?

Một hướng dẫn viên du lịch nghe khách phàn nàn: “Con đường phía trước thật xấu, lắm ổ gà, làm sao mà đi nổi đây?”.

Hướng dẫn viên mỉm cười, đáp: “Thưa quý vị, con đường phía trước chính là đại lộ nổi tiếng chỉ dành cho các vị vua chúa và quý tộc ngày xưa, ai bước đi trên đó thì sẽ trải nghiệm được cảm giác tuyệt vời mà chỉ hoàng tộc mới có được thôi ạ”.

Nghe vậy, du khách lập tức hăm hở bước nhanh tới con đường vừa bị chê trước đó, họ say sưa chụp ảnh và đăng trên mạng để khoe về di tích lịch sử ấn tượng này.

******

Một vận động viên thua trong trận đấu, cảm thấy nản lòng, xấu hổ và nhụt chí. Mấy tháng sau, người này giải nghệ.

Một vận động viên khác cũng thua cuộc, nhưng anh không hề nản lòng. Trong lúc thi đấu, anh biết được điểm mạnh và điểm yếu của đối thủ. Về nhà, anh quyết tâm rèn luyện để có thể bắt được điểm yếu đó và chế ngự điểm mạnh. Lần thi đấu sau đó, anh đã thắng.

******

Một người đàn ông lái xe bị lạc đường. Hỏi thăm lòng vòng mãi, anh mới thoát khỏi cái “mê cung” giữa miền đất lạ. Tuy nhiên, anh không hề bực dọc hay phàn nàn vì tiếc tiền xăng, tiếc thời gian. Anh cảm thấy hài lòng vì mình vừa khám phá ra một tuyến đường mới, phát hiện thêm điểm thú vị và gặp được những người thân thiện, tốt bụng.

******

Trên sa mạc hoang vu dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, có hai lữ khách. Họ chỉ còn mỗi người nửa bình nước.

Một người than thở trong thất vọng: “Chúng ta chỉ còn chừng này nước, mà phía trước là đâu chẳng biết, chắc sắp chết rồi”. Và cứ như thế, người này buồn bã, chán nản, cuối cùng thực sự bỏ cuộc, bị chôn vùi trong sa mạc.

Người còn lại cảm thấy vẫn còn may mắn vì còn tận nửa bình nước, anh cho rằng thế đã là tốt lắm rồi, và quyết tâm đi về phía trước để tận dụng cơ may này. Cuối cùng anh đã thoát khỏi sa mạc nóng bỏng.

******

Tốt hay xấu, quả thật do tâm sinh. Mọi việc, mọi hoàn cảnh xảy ra với mỗi con người thực chất không hẳn là tốt hay xấu, mà phụ thuộc vào cách nghĩ của họ.

(sưu tầm)