Tôi không có máy vi tính

20160422-042931-17_505x655

Một thanh niên tìm đến một công ty phần mềm máy tính, xin một chân dọn dẹp vệ sinh. Sau khi qua phỏng vấn và thử việc (lau dọn khu vệ sinh), người quản lý nhân sự đồng ý nhận anh vào làm, đồng thời yêu cầu anh để lại địa chỉ email để tiện liên lạc.

Người thanh niên lúng túng đáp: “Tôi không có máy vi tính”.
Người quản lý nói với anh ta rằng, đối với công ty phần mềm, một người không có email nghĩa là người đó không tồn tại. Vì thế, ông ta lấy làm tiếc là không thể nhận anh được.

Anh thất vọng ra về, trong túi chỉ còn 10 USD. Đi ngang một cửa hàng thực phẩm, anh nảy ra ý định thử mua ít khoai tây, cuốc bộ đến từng nhà rao bán lại. Vài giờ sau, anh đã bán hết khoai và có chút tiền lời. Anh tiếp tục buôn bán khoai, dần đà số tiền vốn ban đầu đã tăng lên đáng kể.

Từ đó, anh chăm chỉ làm việc. Nỗ lực cộng với một chút may mắn, công việc của anh ngày càng thành công. Sau 5 năm, anh lập được 1 công ty chuyên giao hàng tận nhà. Mọi người chỉ cần đứng ở cửa nhà mình cũng có thể mua được thực phẩm tươi ngon.

Công ty làm ăn phát đạt, một bữa anh và gia đình quyết định đi mua bảo hiểm.
Lúc ký hợp đồng, nhân viên bảo hiểm hỏi địa chỉ email của anh. Anh lại đáp: “Tôi không có máy vi tính”.

Người nhân viên ngạc nhiên: “Ngài có một công ty lớn như thế mà lại không có máy vi tính và địa chỉ email sao? Ngài thử nghĩ xem, nếu ngài có máy tính, ngài đã có thể làm bao nhiêu thứ nữa?!”.

Anh trả lời: “Khi đó, tôi sẽ trở thành nhân viên vệ sinh của công ty phần mềm máy tính”.

(sưu tầm)

ban-qua