Tờ đô la gập thành hình tam giác

Jim làm việc tại một khu du lịch. Mỗi ngày, ông Jack hàng xóm đều đưa anh một tờ 5 đô la để nhờ anh mua một túi cà phê giá 4 đô la ở tiệm cà phê trong khu du lịch. Thói quen này kéo dài suốt mấy năm nay. Để cảm ơn Jim, ông Jack luôn giúp anh cắt cỏ phía trước nhà.

Bà chủ quán cà phê đã quen, và luôn sẵn sàng chuẩn bị cà phê cùng tờ 1 đô la trả lại. Có lần, Jim tò mò hỏi ông Jack: “Thời hạn sử dụng của cà phê rất lâu. Tại sao mỗi lần ông không thể mua nhiều hơn một chút?”. Ông lắc đầu, cười: “Không, ta thích như bây giờ hơn, mỗi ngày một túi cà phê, vừa mới là tốt”.

Lần nọ, Jim vội đến nhà bạn nên anh đã mua cà phê ở tiệm khác. Không ngờ, dù chưa mở túi, ông Jack đã nói: “Đây không phải loại cà phê tôi muốn mua”.

Jim giật mình, sau đó anh lại thử vài lần nữa, dù cho bao bì giống hệt nhau, nhưng ông luôn nhận ra ngay nếu không phải là cà phê mua ở khu du lịch. Jim không dám “qua mặt” ông nữa.

Vài năm sau, sức khỏe của ông Jack không còn như trước nữa. Nhưng mỗi ngày ông vẫn nhờ Jim mua cà phê và lần nào cũng tỏ ra đầy mong chờ khi đưa cho anh tờ 5 đô la.

Một ngày, khi Jim mang cà phê về, ông Jack nằm trên giường bệnh, yếu ớt đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa tờ 1 đô la và hỏi Jim: “Đã lâu như vậy rồi mà chẳng lẽ cậu không biết vì sao tôi luôn mua cà phê ở tiệm này ư?”. Jim lắc đầu.

“Bởi vì người bán cà phê cho cậu là bà Elena!” – Giọng ông Jack dịu dàng – “Bà ấy là người mà tôi yêu sâu đậm nhất. Năm đó, bố mẹ của bà ấy chê tôi nghèo, buộc chúng tôi chia tay nhau, tôi đành đau lòng rời đi… Nhiều năm sau, vợ tôi qua đời vì bị bệnh, các con thì đã có gia đình riêng. Tôi biết bà Elena bán cà phê ở khu du lịch, và cũng đã có con rồi. Tôi không muốn làm phiền cuộc sống bình yên của bà ấy nên lặng lẽ sống ở đây và nhờ cậu mua cà phê. Ngay từ lần đầu tiên cậu mang cà phê về, tôi đã biết rằng Elena cũng không quên tôi…”

Jim hỏi: “Làm sao ông chắc thế?”

Ông Jack đáp: “Năm đó khi yêu nhau, chúng tôi không thể thường xuyên gặp mặt được nên đã lén đặt ám hiệu, đó là gấp tờ đô la thành hình tam giác rồi cho vào phong bì và gửi cho nhau qua bưu điện, thay cho lời báo bình an. Vì thế, mỗi lần nhờ cậu mua cà phê, tôi luôn gấp tờ tiền thành hình tam giác và tờ tiền mà bà Elena trả lại cho cậu cũng được gấp như thế. Bằng cách này, tuy chúng tôi chưa hề gặp nhau, nhưng mỗi ngày đều có thể biết người kia vẫn bình an và vẫn nhớ đến mình…”

“Bây giờ tôi sắp phải đi về với Chúa rồi. Nếu bà Elena không nhận được tin tức của tôi thì hẳn là bà ấy sẽ đau lòng. Dưới gầm giường của tôi có chiếc hộp, bên trong là những tờ tiền gấp hình tam giác, xin cậu hãy tiếp tục mua cà phê giúp tôi với, xin nhờ cậu…” Nói xong, ông Jack nhắm mắt xuôi tay.

Trong tang lễ của ông Jack, Jim lặng lẽ mở một chiếc hộp khác ra, bên trong toàn là những túi cà phê được đóng gói đẹp đẽ và rất nhiều những tờ tiền lẻ được gấp thành hình tam giác. Bà Elena đã qua đời vì bị bệnh từ nửa năm trước rồi.

Trước khi rời khỏi thế gian, việc cuối cùng mà bà làm đó là giao tất cả cà phê và tiền lẻ cho Jim để nhờ anh thay mình báo tin bình an đến đến ông Jack…

(sưu tầm)