Tình yêu kỳ diệu

Chị Larissa Murphy và anh Ian, sống ở tiểu bang Pennsylvania (Mỹ), gặp nhau lần đầu tiên tại trường đại học. Họ yêu nhau và dự định sẽ kết hôn sau khi tốt nghiệp vào cuối năm 2006.

Tuy nhiên, ngày 30/9/2006, Ian gặp tai nạn xe hơi nghiêm trọng, bị chấn thương sọ não, suốt nhiều tháng hôn mê. Cuối cùng Ian tỉnh dậy nhưng không thể nói chuyện, ăn hoặc đi đứng được.

Larissa quyết định chuyển đến nhà Ian để chăm sóc và giúp anh bình phục. Mặc dù cô thừa nhận rằng quá trình chuyển sang cuộc sống mới này không hề dễ dàng.

“Đôi khi tôi về nhà và cảm thấy trước mặt mình là một người bị chấn thương sọ não thay vì là người đàn ông yêu tôi” – Larissa nói -“Một trong những điều đau khổ nhất là mỗi lúc nhìn thấy các cặp đôi đi dạo nắm tay nhau, tôi lại tự nhủ ‘Mình sẽ không bao giờ còn được như thế’. Đêm đêm, tôi quỳ gối cầu nguyện…”.

Cũng có lúc tuyệt vọng, cô gái trẻ thậm chí còn cầu nguyện “nếu ở bên nhau không phải là tương lai của chúng con, xin ông trời hãy mang tình yêu của con đi”. Nhưng rồi tình yêu ấy đã không chết.

“Tôi không thể nào thôi yêu anh ấy, không ngừng hết yêu anh ấy, và tôi biết anh ấy cũng sẽ không bỏ rơi mình nếu tình huống đảo ngược”. Vài tháng trôi qua, Ian đã nói bập bẹ và bắt đầu đi được vòng quanh nhà trên xe lăn có gắn động cơ.

“Tôi biết anh ấy yêu tôi nhiều. Chúng tôi sẽ kết hôn, dù cuộc hôn nhân đó như thế nào, miễn là Ian nói thể chuyện được”, Larissa kể.

4 năm sau vụ tai nạn, đôi uyên ương làm thủ tục kết hôn. Lễ cưới được tổ chức ngoài trời với sự góp mặt của rất đông người thân, bạn bè.

Trong ngày cưới, Ian và Larissa đều cười rất nhiều, khuôn mặt họ rạng rỡ hạnh phúc, dù cho bao khó khăn vẫn chờ phía trước. Larissa trở thành trụ cột gia đình thay cho chồng.

3 năm kể từ khi Larissa và Ian cưới, Ian đã có những bước đi đầu tiên mà không cần sự hỗ trợ, anh cũng giao tiếp tốt hơn.

Hàng ngày Larissa và Ian vẫn quấn quýt bên nhau, và họ chỉ mong muốn được bên nhau suốt cuộc đời.

(sưu tầm)