Thương về quê mẹ

Cha ơi
Quê mình những ngày thầm lặng trĩu lo âu
Khi dịch bệnh bùng lên như cuồng phong bão dữ
Bao trái tim gọi thiết tha lời bản xứ
Mùa hè nóng rát buồn đau

Chắc Vu Gia trầm mình cuộn tận thẳm sâu
Những bãi bồi vắng nụ cười lóng lánh
Những con đường cô đơn hiu quạnh
Đêm rồi đêm hun hút ánh đèn trời

Chắc Thu Bồn lặng lẽ đón chiều rơi
Thương bãi dâu nong tằm rút từng nén ruột
Cầu Giao Thủy nối đôi bờ hun hút
Ngỡ thật xa dù gang tấc ánh nhìn

Cha đã nuôi con khôn lớn trọn hài hình
Đắp tuổi thơ rằng máu đào xứ Quảng
Cha dạy con biết yêu quê hương bản quán
Dẫu ngược xuôi nhớ nơi cắt rốn thành người

Cha đã cho con trọn vẹn nụ cười
Đất kiên trung với anh hùng lịch sử
Nào anh Trỗi, nào cụ Huỳnh, nào bao nhiêu sinh tử
Bảng vàng muôn đời khắc nhớ ghi ơn

Cha bảo: con gái hãy cứ dỗi hờn
Nhưng giặc đến phải can trường như mẹ Thứ
Sống là hi sinh
Sống là cho đi đừng tính toan phép thử
Tô rạng ngời đất “Ngũ phụng tề phi”

Đôi chân trần cha đã cõng con đi
Này Quế Sơn, Thăng Bình, Vĩnh Điện
Này tưởng niệm mộ bia ngày chinh chiến
Quê mình đây, Đại Lộc cũng thành đồng

Những mùa hè thơ dại, Nội đã ru khúc hát bên sông
Sao bỗng nghẹn nghe đâu lời chua xót
Có những tang thương không nén nhang vàng vọt
Đám cò bay toang toác tận chân trời

Con dại khờ ngồi đếm cả đầy vơi
Thương dõi mắt về miền Trung nắng cháy
Biển vẫn xanh, núi lặng thầm nâng dòng sông chảy
Ước mang giùm giông bão trả trùng khơi

Con chẳng thể về ôm đất mẹ, cha ơi
Giữa thái bình mà cách ly thăm thẳm
Khát nụ cười ấm nồng siết tay ngày tươi thắm
Quê hương yên bình, nhà nhà tề tựu đoàn viên

Dịch covid sẽ qua, cha lại đưa con đi khắp mọi miền
Biển vẫn xanh trong, sông muôn đời dịu ngọt
Khói bếp quê nhà chiều nay sẽ thơm mùi gạo mới
Tiếng làng trên xóm dưới lại râm ran

Đêm xứ người tim thắt những âm vang
Này “răng rứa ri tê” từ câu hát
Quê đã nuôi con từ bao la sữa ngọt
Đất Quảng ân tình là máu chảy vẹn nguyên.

Huệ Thi