Thứ duy nhất thuộc về con người

Có một người nọ, đến phút lâm chung, nhìn thấy Phật Tổ xách một chiếc hòm tiến về phía mình. Ngài nói: “Chúng ta phải đi thôi”.
Người đàn ông thưa: “Nhưng con còn rất nhiều chuyện dang dở, chưa hoàn thành”.
Phật Tổ lắc đầu: “Rất tiếc, nhưng thời gian của con đã hết rồi”.

Người đàn ông hỏi: “Bên trong chiếc hòm của ngài là có gì vậy ạ”?
Phật Tổ đáp: “Là di vật của con”.

Người đàn ông tỏ vẻ nghi hoặc hỏi: “Ý ngài là đồ đạc, quần áo và tiền bạc của con sao ạ?”
Phật Tổ bảo: “Những thứ đó vốn đâu có thuộc về con, chúng thuộc về địa cầu”.

Người đàn ông hỏi tiếp: “Chẳng lẽ là kí ức của con sao?”
Phật Tổ đáp: “Không phải, chúng thuộc về thời gian”.

Người đàn ông suy đoán: “Có phải là tài năng của con không?”
Phật Tổ trả lời: “Không, chúng thuộc về hoàn cảnh”.

Người đàn ông lại hỏi: “Lẽ nào là bạn bè và người thân của con?”
Phật Tổ nói: “Không con à, họ thuộc về đoạn hành trình con đã đi qua”.

Người này hỏi tiếp: “Là vợ và các con của con chăng?”
Phật Tổ đáp: “Không, họ thuộc về trái tim con”.

Người đàn ông nói tiếp: “Vậy chắc chắn đó là thân xác của con rồi”.
Phật Tổ trả lời: “Không phải, thân thể con thuộc về cát bụi”.

Người đàn ông lại đoán: “Chắc đó là linh hồn của con!”

Phật Tổ cười hiền từ: “Con à, con đều đoán sai rồi, linh hồn của con thuộc về ta”.

Người đàn ông nghe vậy, mắt ngấn lệ, nhận lấy chiếc hòm từ tay Phật Tổ, mở ra, phát hiện bên trong hoàn toàn trống rỗng.

Anh bật khóc: “Lẽ nào từ trước đến nay con không có bất cứ thứ gì thuộc về mình hay sao?”

Phật Tổ đáp: “Đúng vậy, trên đời này bây giờ chẳng có thứ gì thực sự thuộc về con cả”.

Người đàn ông hỏi tiếp: “Vậy thì rốt cuộc thứ gì mới là của con ạ?”
Phật Tổ đáp: “Mỗi một thời khắc khi con còn sống mới là của con”.

(sưu tầm)