Thêm một chuyến tình

thơ Huỳnh Minh Nhật

Đi thôi em ngại ngần chi nữa
Tuổi thu buồn đang đuổi theo ta
Hồn ta rộng nhưng lòng phố chật
Đi thôi em xa những nếp nhà

Đi đến nơi chẳng vướng một ánh mắt nhìn
Xa bóng chiều rêu phong và những căn nhà ngói đỏ
Những con đường không tên
Hàng cây ngọn cỏ
Đi tìm bình yên chẳng chút thân quen…

Ta đi cho đến khi xa những ánh đèn
Bỏ lại ký ức năm xưa đằng sau thành phố
Anh viết bài thơ không lời than thở
Em hát bài ca cho mùa gió trở
Chuyện tình vỡ lỡ
Bỏ lại đằng sau một thuở thương đau

Anh khép lại trang lưu bút giờ đã cũ nhàu
Em với tay lau giọt nước mắt ngày xưa hãy còn sót lại
Hồn trôi hoang những mùa hoa dại
Xóa lạnh lùng của buổi chia tay

Đi thôi em, ngại ngần gì nữa, giờ đây!?
Phía bên kia bình minh gõ nhịp núi rừng
Nghe đâu đó hoàng hôn bên bờ biển gọi
Có anh, có em, có tình diệu vợi
Nơi bắt đầu của những kẻ đã một lần thương

Chúng ta lữ hành nắng bụi viễn phương
Vạt áo cũ thoảng hương nguyệt quế
Bởi có những con đường xinh tươi như thế
Em muốn đi không?
Thêm một chuyến nữa trong đời…