Thắp nến giữa đời

Dành thắp lên khi sao lặn cuối hồ sương
Đốm lửa ấm soi rừng hoang quạnh quẽ
Dâng thân gầy dòng lệ thơm lặng lẽ
Dồn chắt chiu sưởi góc nhỏ đêm đông

Nửa canh khuya thắp lại giấc mơ hồng
Cho tóc xanh ngỡ thuở tròn đôi tám
Cho vụng dại ắp đầy che cõi tạm
Cho nồng nàn man mác nhuộm mi cay

Nhen lửa lòng quyến luyến sợi men say
Dẫu sớm mai có vội thành quá vãng
Nến vẫn sẽ vì đêm mà rực sáng
Cháy một lần trọn vẹn gửi thiên thu

Đêm mơn man sương khói hóa mây mù
Lửa e ấp nơi mắt người lưu luyến
Gió trở mình nghe rừng già kể chuyện
Ở chốn này, ngày ấy, nến từng soi…

Ai chờ ai ngồi thắp nến giữa đời
Ai vì ai khiến đêm thành cõi mộng
Ai nhớ ai để hồ khuya cuộn sóng
Ai tìm ai xuyên đông giá gọi xuân về…

Cuồng Phong