Thằng nhỏ bán vé số

Chiều đi làm về, đói bụng, ghé tiệm xôi. Đợi mua xôi, lấy điện thoại gọi cho đứa bạn, tự nhiên có thằng nhỏ đâu nhảy ra, làm giật cả mình.
– Chú ơi, đừng xài điện thoại ở đây, dễ bị giật lắm.
Mình gật gù, ờ ờ…

– Con biết chú không mua vé số đâu, nhưng nếu được, chú ủng hộ con 1 tờ thôi?
– Sao biết chú không mua? Cho 1 tờ đi – mình bảo.
– Dạ, con cảm ơn chú.
– Con ăn gì chưa? Chú bao con hộp xôi nha.
Nó gật đầu, lí nhí cảm ơn.

– Cô ơi, phần xôi của con, cô tách làm đôi để trong bịch ni-lông giúp – Nó dặn chị bán xôi.
– Ăn bịch ni-lông độc lắm – mình bảo.

– Tại nếu con xin thêm cái hộp thì tội cô bán xôi. Con để dành cho nhỏ em cũng đang bán vé số, chắc chưa ăn gì.
– Chị, vậy cho thằng nhỏ thêm 1 hộp nữa nha, rồi tính cho em luôn.

Thằng nhỏ cầm 2 hộp xôi, rối rít cảm ơn rồi chạy vụt đi. Chị bán xôi góp chuyện:
– Nhìn vậy chớ có lòng lắm. Hôm rồi trời mưa to, thấy người ta bị tắt máy xe, nó lao ra phụ đẩy, cái rồi bị rớt xấp vé số xuống nước, thương gì đâu!… 10 ngàn, em.

– Ủa, 3 hộp sao có 10 ngàn?
– Hổng có em tui cũng cho nó mà. Tính hộp của em thôi.

Tự nhiên nghe mắt cay cay…

(sưu tầm)