Tào lao trước 0 giờ

canh-troi-dem-2

– Em chào anh!
– Chào bạn. Lâu quá rồi nhỉ? Sao lại thăng chức cho mình thế?

– Quen rồi. Với lại đàn ông thích được phụ nữ gọi là anh, đúng không?
– Cũng còn tùy. Làm anh khó lắm và mệt lắm.

– Tại các anh thích mệt đấy chứ. Anh được mấy cháu rồi?
– Bạn hỏi câu khác được không? Câu nào dễ hơn ấy.

– Đúng là đàn ông! Các anh thích có cả vợ và người tình lắm à?
– Như một nhà văn từng nói, đôi khi như thế là tốt: Những lúc ta vắng mặt, bà nọ sẽ nghĩ ta đang ở với bà kia, vậy là ta được tự do (!).

– Có thứ tự do khủng khiếp vậy sao?
– Theo một nghĩa nào đó, tự do là được quyền tự lựa chọn xiềng xích cho mình.

– Lại dẫn sách nào nghe ghê quá! Hồi học cùng đại học, em có thấy anh lý sự thế đâu nhỉ. Mà anh có nhớ mình ra trường được bao lâu rồi không?
– Hai mươi năm bảy tháng, lẻ vài ngày.

– Nhanh quá! Có thể chưa nhiều lắm nhưng cũng đủ cho rất nhiều điều thay đổi. Đôi khi em thấy mình già.
– Và mất phương hướng nữa.

– Đúng thế. Mất phương hướng đến mức vừa xuống sân bay, mệt mà không muốn về nhà, tự nhiên thích tạt qua ngắm hồ đêm. Còn anh sao đứng đây?
– Mình vừa chuồn khỏi bàn nhậu.

– Nhậu với bạn hay vì công việc?
– Công việc.

– Sợ thật. Em vừa công tác trong Nam gần 1 tháng, bữa nào cũng thấy nhậu. Sao người ta cứ phải làm khổ nhau thế nhỉ!
– Tạm quên mấy chuyện đó đi. Hồ đêm đẹp thế kia cơ mà!

tuanthunhac-20122524102523-dem-ho-tay-2

– Đẹp thật! Sao thế nhỉ? Sống ở đây bao nhiêu năm, vậy mà chẳng biết có chỗ đẹp nhường này.
– Có thể vì những thứ đẹp thực sự thường không lồ lộ phơi bày. Như hạnh phúc chẳng hạn, lúc nào ta không nghĩ đến nó tức là nó đang tồn tại.

– Anh còn tin vào hạnh phúc?
– Hạnh phúc hay bất hạnh chỉ là do cách nhìn. Bạn có biết mỗi ngày riêng nước mình đã có mấy chục người thiệt mạng vì tai nạn? Hay những người sống trong mấy căn lều gần góc hồ kia, có thể chưa bao giờ mặc một tấm áo đẹp. Còn ta đứng đây ngắm cảnh, thế là hạnh phúc rồi.

– Em biết. Em cũng đã cố nghĩ như thế mà không được, so sánh luôn khập khiễng mà.
– Bạn có nhớ chàng Narciss?

– Truyền thuyết về hoa Thủy tiên anh nhỉ? Chàng Narciss đẹp trai say mê ngắm bóng mình dưới nước, đến nỗi ngã xuống hồ, biến thành loài hoa đẹp… Đó là hạnh phúc hay bất hạnh?
– Mình không biết, nhưng lại có một nhà văn viết rằng chính hồ nước đã khóc thương chàng ta nhiều nhất.

– Cũng có thể. Vì hồ nước được ngắm chàng nhiều nhất mà.
– Trái lại. Hồ nước chẳng nhớ mặt Narciss. Nó khóc vì chỉ khi chàng soi gương hồ thì nó mới thấy được vẻ đẹp của chính mình hiện rõ trong mắt chàng.

– Anh đừng thử làm Narciss nhé. Vì em không phải nhà văn.
– Và bạn cũng không nhất thiết phải luôn tỏ ra cứng rắn.

– Nếu không thế, em sẽ khóc mất.
– Vậy có lẽ ta nên về.

– Anh khác trước nhiều thật. Hôm nào gặp lại nhỉ!
– Có thể ngay sáng mai. Nhưng gặp ở đây và vào giờ này thì chắc là chẳng bao giờ nữa.

– Mười năm trước thì em không tin thế đâu. Tạm biệt anh!
– Tạm biệt!…

Nguyễn Việt

ho-tay