Từ khóa: hoàng hôn


Ngồi trước hoàng hôn

Enrique Simo – một nhà văn đương đại người Tây Ban Nha – từng viết : “Bất kỳ lúc nào có cơ hội, bạn hãy ngồi trước hoàng hôn và thư giãn. Đừng phân tích gì cả. Hãy chỉ quan sát và để dâng lên cảm giác bình an”.


Hoàng hôn sân chùa

Cánh bướm bâng quơ đuổi chiều tà Chạnh nhớ người hoa ở xứ hoa Chuông chùa vọng tưởng miền hư ảo Gió rủ sương về ngủ núi xa… Mơ yêu vẫn ngóng ngày tương ngộ Mộng thắm còn vương phía nhạt nhòa Chùa nghiêng dốc vắng người nghiêng bóng Sân rêu ngỡ có gót sen […]


Giữ riêng em

Em giữ riêng mình một góc trời xanh mướt một sáng hanh hao một ngày đầy gió Giữ trong căn phòng nhỏ những yêu dấu ngút ngàn chất chứa men yêu… Em giấu nhẹm buổi chiều tay trong tay anh nghe hoàng hôn nhẹ tắt tiếng côn trùng im bặt… lắng nghe chừng đôi lứa […]


“Hoàng hôn trưa” sau dãy Giăng Màn

Cái tên bản nghe lạ hoắc: Mò O Ồ Ồ… Đọc méo cả miệng! Năm trước, Xuân Vương – cậu em đồng nghiệp, công tác ở báo Quảng Bình – rủ lên bản, tôi phải hỏi lại mấy lần vì sợ nghe nhầm. Một chút “ấm ức” bởi lần ấy đến huyện Minh Hóa rồi […]


Gửi chút heo may sân chùa

Người đi khuất cuối phi trường Người về đan mộng vấn vương chưa thành Sân chùa nối dải đồng xanh Rơm thơm níu cánh gió lành tòa sen Phương Nam nắng ấm gót sen Xế chiều trời Bắc ngủ quên giao mùa Thu tàn đông chẳng vội đưa Heo may bảng lảng hiên chùa ngẩn […]


Giang hồ tê chân

thơ Trần Hoàng Vy Giang hồ tê chân quên dép rớt Bạn hiền tìm không biết rơi đâu Bổng thấy tiếc một thời sung sức Mòn gót giày lên núi, xuống sâu Giang hồ gì? Cốt thăm bè bạn Người đỡ, người thồ cứ ruổi rong Thơ dăm chữ, rượu chè dăm cốc Và bốc […]


Yêu hay không yêu?

Trong bữa trưa, cô bạn Bonnie tâm sự với tôi: – Dave không bao giờ nói anh ấy yêu mình. Đôi khi mình nghĩ thậm chí anh ấy cũng không quan tâm đến mình nữa. Biết rõ cặp vợ chồng này, tôi nói với cô ta: – Bonnie, anh ấy thật sự yêu chị đấy. […]


Thêm một chuyến tình

thơ Huỳnh Minh Nhật Đi thôi em ngại ngần chi nữa Tuổi thu buồn đang đuổi theo ta Hồn ta rộng nhưng lòng phố chật Đi thôi em xa những nếp nhà Đi đến nơi chẳng vướng một ánh mắt nhìn Xa bóng chiều rêu phong và những căn nhà ngói đỏ Những con đường […]


Thu hói

Quý Bùi Một mùa Thu trước buổi hoàng hôn Mái tóc Tôi đen, chải sóng dồn Mỡ gà thoa bóng lên trên tóc Em đứng từ xa thấy hết hồn Người ấy thường khen mái tóc Tôi Tôi bắt đứng xa chẳng lôi thôi Đừng rờ lên tóc làm cho rối Đừng đến gần bên […]


Theo dấu một loài cá trong ca dao

Khi tôi mới lên 10, thường cùng lũ bạn trong khu tập thể Đại học Thủy sản ra chơi vườn mía gần Hòn Chồng (Tp. Nha Trang). Ông già coi vườn mía khoái con nít, hay chặt cho mỗi đứa một cây mía de, ngồi nhai mà nghe ông kể chuyện trên rừng dưới biển. […]