Tác giả: TranThu


Người đàn bà hành khất

Y vàng nương lối đạo Xùng xình khập khiễng lê Chân trần không lấm dính Nam mô! Tìm lối về. Hai tay nâng bình bát Đầu trọc, chân tóc mây Mắt gượng nhìn phía trước Lắng tâm… ý vơi đầy. Người đàn bà hành khất Nguyện hành theo Bổn Sư Níu thời gian vận ngược […]


Ban mai

Ban mai như bị cắt đôi bởi tiếng chim trời vừa bay vụt qua đây, rồi lành lặn không để lại dấu vết. Ban mai vẽ những đường cong mềm, lập lờ những đôi bướm trắng. Ban mai xanh thẫm trong vòm lá mận đang giấu những chùm hoa trắng tinh mới nở. Ban mai […]


Chú bò đen

Ông Kha xóm trên có đàn bò nái giống tốt, con nào con nấy cao to. Ông cho nhà tôi nuôi rẻ con bò đực được vài năm tuổi. Ông biết nhà tôi nghèo nên hóa giá nới tay. Chưa nuôi, nhưng nếu về bán lại ngay cũng đã có lời. Con đực có bộ […]


Mục đồng

Hừng đông, mặt trời còn giấu mình trong lớp ánh sáng đỏ hồng rực rỡ, khoảnh khắc hoàng kim – thời con nít của mặt trời già. Người đời chỉ biết lão mặt trời già, họ quên thời thơ bé đáng yêu, cháy bỏng mà dịu dàng, rực rỡ mà ẩn tàng của lão. Mùa hạ, […]


Sự hy sinh thơ mộng

Tôi và Hiền thân nhau từ lúc còn chưa đi học vỡ lòng. Hiền lớn hơn tôi một tuổi, khôn ngoan lanh lẹ hơn tôi rất nhiều. Chưa vào lớp một, nó đã thuộc làu tới bảng cửu chương 9, đọc vanh vách. Tôi và nó say mê xách nước giếng làng đổ hang dế […]


Đêm bấc

Phía trên nhà tôi mấy căn là nhà ông Hỷ cụt. Ông đi lính dậm mìn, một chân biến mất, phải đi chân giả. Bà Bốn Vui vợ ông, có ba người con với chồng trước, một đứa con gái bị câm điếc bẩm sinh, sau này chết nước vì mò cua bắt ốc. Bà […]


Nghệ sỹ làng

Vĩnh lớn hơn tôi sáu tuổi, thuộc lớp đàn anh. Do quan hệ họ hàng nên tôi vai vế lớn hơn. Vĩnh là người nghệ sỹ làng đầu tiên mà tuổi thơ tôi ngưỡng mộ. Vĩnh đàn ghi ta và hát rất hay. Ngày đó con đường chạy từ cầu Câu Lâu lên hết Gò […]


Một cách trả nợ

Một chiều chăn bò, chúng tôi tụ tập ở bãi cỏ gần Lăng Bà, cạnh vạt ớt đang độ chín đỏ. Giống ớt Ninh Thuận mang về xứ tôi cho trái rất sai, quả lớn và cay xé miệng. Bỏ giống ớt chìa vôi đã lỗi thời, nhà nhà trồng ớt Ninh Thuận. Bọn trẻ […]


Trụp Ô

Bà Hồng có duy nhất đứa một đứa con trai, bà đặt tên Trụp; bọn con nít gắn thêm cho nó chữ “Ô” (ô ki nô, nghĩa là “này con chó con!”. Người lớn nói rằng chó con có đôi tai trụp, tức rủ xuống, là con chó khôn. Người ta đoán tướng chó bằng cách […]


Giếng làng

Ngày đó tôi còn bé lắm, không nhớ nổi năm nào. Chỉ nhớ hôm đó anh Đẩu, người anh kế, dắt tôi lên giếng Ông Tư tắm. Ông Tư là tên chủ giếng ngày xửa, ngày xưa, thời ba tôi còn bé, bây giờ là giếng của làng. Cả đội 17 – một nửa làng […]