Tác giả: CuongPhong


Hỏi đêm

Vì sao đêm khắc khoải dài? Vì sao ngày chạy mệt nhoài đường xa? Sao đêm vắng lặng bao la? Sao ngày ngột ngạt nhạt nhòa nhớ quên? Sao tình thao thức cùng đêm? Sao ngày mỏi mệt bon chen cõi người? Sao đêm tìm ánh trăng ngời? Sao ngày bỏ mặc bên đời gió […]


Chiều bên đồi sim

Đồi sim tàn vào đông Tím loang chiều sương xuống Cời thêm đốm than hồng Bếp thơm lừng khoai nướng Một vé thăm tuổi thơ Cánh cò thôi phiêu dạt Hoa xưa còn tím ngát Bên đường đợi chân qua Có người đang phương xa Canh khuya từng ghép nhạc Dây đàn tranh thánh thót […]


Con sóng thứ 13

Chu kỳ đại dương cứ 12 con sóng Để 13 thành sóng lớn lạc loài Lừng lững vươn cao như muốn thoát khỏi trùng khơi Dồn khao khát miệt mài ôm bờ đá Con sóng lạc nồng nàn hương biển cả Quên thân mình tan tác dưới rong rêu Dâng đóa hoa san hô hóa […]


Đêm lá đổ

Vội lên ngàn nơi lá vẫn còn xanh Để lại sau lưng đô thành mùa lá đổ Thênh thang chân mây những nẻo đường bụi đỏ Bạn bên mình chỉ có chiếc balô… Bước mỏi chân dồn chẳng đuổi kịp chiều thu Lá vẫn bay theo từ trong lòng phố Buông kỷ niệm thả xuống […]


Gửi chút heo may sân chùa

Người đi khuất cuối phi trường Người về đan mộng vấn vương chưa thành Sân chùa nối dải đồng xanh Rơm thơm níu cánh gió lành tòa sen Phương Nam nắng ấm gót sen Xế chiều trời Bắc ngủ quên giao mùa Thu tàn đông chẳng vội đưa Heo may bảng lảng hiên chùa ngẩn […]


Đêm rừng nhớ biển

Khao khát nhớ như chưa từng biết nhớ Vụng dại yêu như thuở mới được yêu Ngọn gió núi ngỡ ngàng hương muối mặn Tán rừng khuya xao xác sóng thủy triều Lưng đèo vắng mảnh trăng mờ trốn ngủ Nửa trăng kia còn tắm cuối đại dương Sương ấm ức giăng màn che bếp […]


Như thể…

Như thể ánh trăng rằm Rót tràn đêm mật ngọt Như thể ngàn câu hát Dâng sóng hồ ngân nga Như thể chuyện phôi pha Lòng không còn dang dở Như thể trời nhung nhớ Gom cả về mây bay Như thể một đêm nay Cho một đời lắng đọng Như thể vầng trán nóng […]


Ngắm biển từ xa

Sao vu vơ đứng ngắm biển từ xa Sợ sóng xóa vết chân trần trên cát Đêm mênh mang lắng tình cho gió hát Thủy triều dâng bờ vắng lặng ngóng chờ Tóc mây xòa trên bọt nước ngẩn ngơ Đôi gót nhỏ tung tăng tìm dấu cũ Mải xe cát bầy dã tràng chưa […]


Lặng lẽ thu sang

Mưa bỗng thoảng như đêm hờn khóc dối Rừng hoa lau mở lối heo may về Sương chợt dịu thả màn buông rất nhẹ Níu gót giày xào xạc cỏ triền đê Hồn viễn xứ trập trùng khuya xa lắc Thương ngày qua đêm lại nối đường dài Có nàng tiên khép mi hồng má […]


Ru người – Lục bát nửa đêm

Ngày xưa người thức đợi đêm Bao năm gió cuốn đêm quên đợi người Thương nhau đành nhủ: Khuya rồi! Dang tay vẫn ước vươn trời níu sao Cõi người nếu thật chiêm bao Cũng xin mơ hết ngọt ngào năm canh Vườn khuya dâng trái thơm lành Lòng băng nguyện giữ không thành bể […]