Sự an bài của Chúa

Ngày xưa, có một chàng trai rất lười biếng, luôn muốn tìm cách kiếm sống dễ dàng.

Một ngày nọ, khi anh ta đang tìm thứ gì đó để ăn thì thấy một trang trại trồng cây ăn quả… Nhìn quanh không thấy ai, anh ta định sẽ trộm vài quả. Nhưng khi anh ta trèo lên cây thì chủ vườn phát hiện, cầm gậy đuổi đánh. Chàng trai sợ quá, vội chạy vào khu rừng gần đó.

Trốn trong bụi rậm, bỗng nhiên anh nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ. Có một con cáo đang chơi đùa một mình. Nó chỉ có hai chân nhưng vẫn đùa nghịch vui vẻ… Rồi một con sư tử tiến về phía con cáo, ngậm miếng thịt trong miệng. Tất cả các con vật quanh đó đều bỏ chạy, và chàng trai lười biếng cũng vội trèo lên cây. Tuy nhiên, anh ta vô cùng ngạc nhiên khi thấy con sư tử để lại một miếng thịt cho con cáo, rồi bỏ đi.

Chàng trai lười biếng cảm thấy hạnh phúc khi chứng kiến “sự an bài của Chúa”. Anh ta nghĩ rằng Chúa tạo ra tất cả, nên hẳn là luôn có một sự an bài nào đó để chăm sóc cho những gì Người đã tạo ra. “Chắc Chúa cũng phải có sự an bài nào đó cho mình” – tự nhủ thế, anh ta rời khỏi khu rừng và tìm một chỗ bên vệ đường ngồi chờ ai đó mang đồ ăn cho mình…

Anh ta đợi ở đó 2 ngày mà vẫn không có ai mang thức ăn cho! Cuối cùng anh không thể chịu đựng được cơn đói, phải lê bước rời đi.

Anh ta gặp một nhà hiền triết già trên đường. Anh kể mọi chuyện với ông. Nhà hiền triết cho anh ta một ít thức ăn và nước uống. Sau khi ăn xong, chàng trai lười biếng hỏi nhà hiền triết: “Ôi nhà thông thái, Chúa đã tỏ lòng thương xót đối với con cáo què quặt, nhưng tại sao Chúa lại tàn nhẫn với tôi như vậy?”

Nhà hiền triết già đáp lại với nụ cười: “Đúng là Đức Sáng thế có sự an bài cho mỗi người. Cậu rõ ràng cũng là một phần trong sự an bài của Người. Nhưng con trai, cậu đã hiểu sai ý Người. Người không muốn cậu giống như con cáo, mà muốn cậu giống như con sư tử.”

(sưu tầm)