Sống lặng

Chớm đông nhón góc phố cười
Ta còn vụng dại, em lười rong chơi
Gang tay cũng hết một đời
Buồn vui cũng thể thế thời mà tan

Vui đi em
Giấc mộng vàng
Lầu son gác tía nào mang kiếp người
Đừng đong đếm kẻ chín mười
Về bên kia suối nón cời cũng không

Phố lặng. Phố khóc người đông
Thôi em bước nhẹ gót hồng kẻo đau
Đừng vì môi thắm tem trầu
Đừng vì chữ nợ cắn nhau cõi trần

Khẽ thôi em, ngỡ thật gần
Ngắn dài hơi thở ráng dâng cho tròn
Cõi nhân sinh chớ mỏi mòn
Sân si cũng đặng, hiền ngoan cũng rồi!

Huệ Thi