Sao không giữ cho mình cái nhìn trong sáng?

Khi đứng trên mảnh đất sắp vỡ hoang, tôi nhìn thấy những hạt giống người ta sẽ gieo và trồng tỉa sau những vụ mùa. Còn các con tôi nhìn thấy những bông hoa rực rỡ, trắng muốt, mịn màng mà chúng sẽ hái tặng mẹ.

Khi có một người say rượu cười với tôi trên đường, tôi thấy đó là một gã đàn ông bẩn thỉu, hôi hám, có lẽ đang rất cần tiền, và tôi vội nhìn đi chỗ khác. Các con tôi lại thấy một người đang cười với chúng và chúng đáp lại bằng một nụ cười.

Khi nghe bản nhạc yêu thích, tôi ngồi lặng lẽ và hưởng thụ một mình. Các con tôi nhảy theo điệu nhạc, chúng hát to thành lời và đôi khi còn tự đặt lời hát mới.

Khi gió thổi mạnh, tôi cảm thấy gió đang làm rối tóc và kéo tôi đi chậm lại. Các con tôi thì nhắm mắt, giang rộng hai tay, mơ bay theo gió, ngã lăn ra đất và cười vang.

Khi bước qua vũng sình, tôi thấy đôi giày bê bết bùn và tấm thảm sẽ bị bôi bẩn. Các con tôi lại thấy những cây cầu mà chúng sẽ xây bằng bùn, và chúng say mê chơi với những con giun dễ thương đang sống trong vũng sình ấy.

Tôi thường băn khoăn về những điều tôi dạy các con – những điều mà chúng tôi ít làm theo – những điều mà tôi hầu như không còn tin tưởng nữa…

Nhiều lần soi bóng mình trong gương, tôi thấy tâm hồn trong sáng cao thượng của các con; tôi thấy mình ích kỷ, nhỏ nhen và tầm thường.

Sao tôi, sao bạn không giữ cho mình cái nhìn trong sáng, trái tim hồn nhiên đầy mơ ước của thời thơ trẻ? Như thế, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nhiều phải không?

(sưu tầm)