Rét muộn

Tết gần rồi hương xuân như còn xa
Từng nhịp cầu hoang lạnh nhường đường cho gió buốt
Ngỡ đông qua đông lại về bất chợt
Nỗi nhớ ngẩn ngơ…

Sớm sương mờ nhận ra mình đang bước bâng quơ
Theo dấu cũ mơ hồ nơi cuối bãi
Ngàn lau lách ngân giọng cười em vọng mãi
Vết phù sa nhòa cỏ dại gót sen xưa

Trĩu nặng bình minh tê dại trước cơn mưa
Mong mây xám sớm tan tìm mây trắng
Em trong ấy giờ này chắc đang dịu dàng chào nắng
Ta nơi này ôm trọn bóng người thương

Ai dệt cách xa thành dải lụa vấn vương
Sông chảy miệt mài nối hai đầu nhung nhớ
Ta như con thuyền căng buồm lướt trên muôn sóng vỗ
Hướng về em nơi biển rộng tình yêu

Ta muốn bên em thong thả những sớm chiều
Lại vừa muốn gom cả bốn mùa yêu hối hả
Ta muốn giục những hàng cây nhanh thay lá
Cho chồi non xanh mát đón em về…

Cuồng Phong