Quả táo bên sông

Một vị sư già yêu cầu các môn đệ mỗi người lên núi mang một gánh củi về. Các đệ tử vội vàng làm theo, cùng đi lấy củi.

Trên đường gánh củi về, đến một con sông cách chùa không xa, bất ngờ nước lũ tràn về. Không còn cách nào khác, mọi người phải bỏ củi lại mới bơi được qua sông. Ra về tay không, các đệ tử đều có chút ủ rũ. Duy chỉ có một tiểu hòa thượng khá thản nhiên.

Vị sư già hỏi tại sao, tiểu hòa thường bèn lấy ra một quả táo từ trong ngực áo, và đưa cho sư phụ, rồi thưa rằng, không mang được củi qua sông, nhưng thấy bên sông có cây táo, con tiện tay hái quả táo chín duy nhất trên cây mang về dâng thầy.

Sau đó, vị tiểu hòa thường này được vị sư già chọn để truyền đạo.

Trên đời có những con đường không đi được hết, có những con sông không sang được. Không qua được sông, có thể quay đầu trở về cũng là một loại trí tuệ. Nhưng trí huệ thật sự không phải là làm gì ở bên sông: hãy để tư tưởng được giải thoát, gặp chuyện gì cũng ung dung, luôn nhìn thấy “trái táo”  giống như tiểu hòa thượng nọ.

(sưu tầm)