Quả đào và cái móng ngựa

Khổng Tử dẫn theo đệ tử Tử Lộ chu du liệt quốc, trên đường thấy một chiếc móng ngựa bằng sắt đã cũ kỹ. Khổng Tử bảo Tử Lộ nhặt lên, nhưng không ngờ Tử Lộ làm biếng, ngại khom lưng xuống nhặt nên cố tình giả vờ như không nghe thấy.

Khổng Tử tự cúi người xuống nhặt chiếc móng ngựa lên. Đi đến chợ, Khổng Tử lấy cái móng ngựa cũ này đổi cho người chuyên đóng móng ngựa, được 3 đồng tiền, rồi dùng tiền đó mua được một giỏ quả đào.

Ra khỏi thành, hai người tiếp tục đi qua một vùng đất hoang rộng mênh mông.

Khổng Tử ngồi trên lưng trâu, đoán rằng đệ tử của mình chắc đang khát lắm, liền cố tình khéo léo làm rơi một quả đào giấu trong tay áo xuống đường. Tử Lộ vừa nhìn thấy, vội vã nhặt lên ăn.

Khổng Tử vừa đi vừa cố tình làm rơi đào xuống đường, Tử Lộ cũng chấp nhận khom lưng đến bảy, tám lần để nhặt đào ăn cho hết cơn khát.

Cuối cùng, Khổng Tử nói với Tử Lộ: “Nếu như khi nãy con cúi mình một lần, chẳng phải về sau con hoàn toàn không cần phải khom lưng nữa hay sao? Việc nhỏ không làm, sau này sẽ phải khổ sở vì những việc nhỏ hơn.”

(sưu tầm)