Phượng

Phú Quốc mùa biển động. Những con sóng màu xám cuộn cao, chờm sát hàng dừa sũng sĩnh dưới cơn mưa nặng hạt. Hòn đảo lớn nhất Việt Nam, được mệnh danh Đảo Ngọc, vốn dập dìu du khách, cũng có những ngày vắng tanh ảm đạm. Ngỡ sẽ tận hưởng buổi sáng tĩnh lặng, nên chưng hửng bước vào phòng buffet sáng của khách sạn huyên náo đầy người. Toàn khách “sở tại”, chắc họ thuê hội trường, chuẩn bị hội nghị gì đó.

Ngồi xuống bên cái bàn trống duy nhất, lại chưng hửng nhận ra mình “chiếm bàn” người khác, khi chạm chiếc túi xách treo lưng ghế. Định đứng dậy thì một thiếu phụ dắt cậu bé chừng 5-6 tuổi mang đồ ăn về bàn. Cô nhoẻn cười: “Anh cứ ngồi, không sao đâu ạ. Các bàn khác họ ngồi kín rồi mà”.

Chuyện xã giao, lịch sự, vài câu bâng quơ về thời tiết. Người mẹ trẻ chăm chút cho con ăn, còn cô chỉ nhấm mấy lát trái cây. “Sao hai mẹ con đi du lịch mùa này vậy? Bố cháu đâu?”
“Bố cháu mất hơn 3 năm rồi ạ” – thiếu phụ đáp, giọng rắn rỏi không ngờ.

Hơi giật mình. Thường thì những chuyện như thế, người ta tránh nói trước mặt con trẻ. Thiếu phụ lắc đầu “trấn an” khách: “Cháu còn nhỏ nhưng cũng hiểu chuyện ạ. Bố cháu người Hàn Quốc, em sinh cháu bên đó”.

Cô kể thong thả, thoạt đầu như để khách khỏi cảm thấy có lỗi vì tò mò không đúng lúc. Nhưng rồi những nỗi niềm chất chứa cứ tuôn trào theo cơn mưa ạt ào trên biển vắng. Con người ta, hình như ai cũng có những lúc như vậy, chọn lặng im giữ lấy nỗi đau cho riêng mình trong thời gian dài, rồi bất ngờ giọt nước tràn ly, chẳng muốn giữ nữa. Không quan trọng người nghe là ai, thân hay sơ, họ cứ như đang đối thoại với chính mình, cho lòng vơi nhẹ.

Cô tên Phượng. Thời thiếu nữ sau lũy tre làng, không xinh đẹp thướt tha kiểu hoa khôi, cũng mặn mà duyên dáng “đốn tim” khối kẻ. Nhưng thương bố mẹ cả đời lam lũ, không cam chịu kham khổ mãi, Phượng quyết tâm phải tập trung giúp gia đình thoát nghèo rồi mới tính chuyện chồng con.

Làm đủ nghề, không ngại vất vả, Phượng vừa làm vừa tranh thủ học. Chưa thành công, nhưng cô luôn tự tin sẽ đến một ngày… Gặp cơ hội xuất khẩu lao động sang Hàn Quốc, cô lập tức đăng ký, dù cả nhà nhất quyết ngăn cản. Gia đình bao đời thuần nông, đi nước ngoài quả là “chuyện động trời”.

Một mình thân gái dặm trường sang nơi đất khách, cô làm việc ngày đêm. Không giống số đông chị em cùng cảnh ngộ “tha hương cầu thực”, Phượng không chấp nhận “sai gì làm nấy”, mà cô nỗ lực vượt qua rào cản ngôn ngữ để học hỏi, mạnh dạn đề xuất ý tưởng với chủ doanh nghiệp để nâng hiệu quả công việc.

Nghị lực đáng nể của Phượng đã được đền đáp: cô được lãnh đạo công ty khen ngợi, đề bạt, hưởng lương cao hơn. Chẳng những thế, Phượng còn “lọt mắt xanh” một trí thức Hàn Quốc. Không phải ông chủ, cũng xuất thân nhà nghèo ở nông thôn và làm công ăn lương, chịu thương chịu khó như Phượng, họ đến với nhau bằng sự đồng cảm, đầy trân trọng và nể phục nhau.

“Thoạt đầu em cũng sợ. Khác biệt văn hóa đã đành, lại nghe nói đàn ông Hàn thô lỗ, gia trưởng này nọ” – Phượng kể – “Nhưng anh ấy hiền lắm. Mãi mới dám ngỏ lời yêu em, nói rồi còn không dám nắm tay. Lúc nào cũng ân cần chu đáo, dịu dàng và chân thành. Đất khách quê người, được quan tâm như thế, em không xiêu lòng sao được!”

Phượng cảm thấy mình may mắn, dù cô biết một “cuộc chiến cam go” nữa lại đến, để bố mẹ ở quê nhà có thể chấp nhận chàng rể Hàn. Và nó cam go hơn cô hình dung. Không những cha mẹ, mà cả họ hàng kiên quyết phản đối. Nghe đâu họ đã “duyệt” cho Phượng một thanh niên cùng làng. Người quê quen nghĩ theo lối truyền thống, gả con cho người ngoại quốc khác gì “mất con”, sao chịu được! Người Hàn “chẳng khá hơn”, nhà chồng cũng khăng khăng không chấp nhận dâu Việt.

Thói thường, cứ nhân danh tình thương để người ta làm khổ nhau là thế. Mà rồi có ai sống hộ ai được đâu. Phượng chấp nhận, dù nhiều đêm nước mắt đẫm gối. Cô tin ở chồng, tin rằng với thời gian, gia đình đôi bên sẽ hiểu.

Mất đến mấy năm sau đám cưới “tự phát”, khi con trai đầu lòng đã gần 3 tuổi, vợ chồng Phượng mới được ông bà cho phép đưa cháu về quê. Với một điều kiện: chồng cô phải ở rể.

“Em không chọn lầm người anh ạ. Chồng em yêu vợ thương con nhất mực. Anh ấy chấp nhận bỏ công việc ổn định bên Hàn, theo em về Việt Nam sống, thuê nhà ở trọ, tự tìm việc làm ở Hà Nội. Anh ấy quyết tâm dành dụm để kiếm cho mẹ con em căn nhà đàng hoàng”. – mắt Phượng vụt sáng khi nhớ lại quãng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi.

Chẳng ai ngờ, chuyến “ở rể” của người đàn ông Hàn nặng tình ấy, mãi mãi không có vé khứ hồi. Chỉ vài tháng sau khi đặt chân lên đất “nhà ngoại”, chồng Phượng đột ngột tử nạn vì tai nạn giao thông, khi đang ra đường thể dục lúc sáng sớm. Anh chưa kịp quen với kiểu chạy xe của người Việt, chẳng biết đường nào mà tránh…

Phượng quỵ xuống vì nỗi đau quá lớn. Nhưng cô phải tự đứng lên, lo lễ tang cho chồng. Chưa hết, ông bà nội bên Hàn, mất con, lại nằng nặc đòi nuôi cháu. Một lần nữa, Phượng xuất ngoại, lòng rối tơ vò. Mất mấy năm vật vờ đất khách, đợi con cứng cáp hơn, cũng để ông bà nội nguôi ngoai, cô mới dần thuyết phục được họ, mẹ con lại dắt díu về quê ngoại.

“Ai cũng nói cuộc sống vô thường, nhưng phải qua mất mát mới thấm” – giọng Phượng nhè nhẹ – “Giờ em mới thấy bao năm qua, thời gian được sống theo đúng nghĩa, thực sự chẳng có mấy ngày. Lo toan và đau đớn, lúc nào cũng sẵn, ai cũng dễ ngập chìm trong đó…”

…”Em muốn con và chính mình được hạnh phúc, được tận hưởng cuộc sống. Chẳng phải chồng em cũng từng nỗ lực vì điều đó sao?! Giờ em sống cho cả phần anh ấy… Ngày trước anh ấy nói đợi kiếm đủ tiền mua nhà rồi sẽ đưa hai mẹ con đi du lịch khắp nơi, nhìn ngắm thế giới. Em sẽ thay anh ấy làm điều đó, chỉ khác là em không đợi nữa. Người ta bảo lao động kiếm sống là đương nhiên, song đừng vì vậy mà quên sống.”…

Mưa rào mịt mùng quây kín đảo. Gió mạnh hất tung mấy bông phượng đỏ cuối mùa trôi theo dòng nước xối xả. Phượng bảo, tên cô như loài hoa ấy, nở rộ nhất ngay trước mùa mưa bão. Cành phượng giòn, hoa phượng mỏng, qua cơn giông nào cũng có lìa gãy, rụng rơi. Nhưng được đỏ thắm cháy hết mình, dù ít ngày thôi, chẳng cũng đáng lắm sao?!

“Vậy sau Phú Quốc, hai mẹ con sẽ nhìn ngắm thế giới từ đâu?”

“Hồ Gươm anh ạ. Hồi trước nhà em ở Hà Nội mấy tháng, mà con nhỏ, công việc ngập đầu, chưa bao giờ được thư thả đi dạo bên hồ Gươm” – Phượng cười giòn, chìa tay tạm biệt khách lạ – “Anh người Hà Nội nhỉ? Không biết anh có lần nào ngồi ngắm hồ Gươm, hay chỉ chạy xe ngang qua thôi? Nếu có duyên, có khi tái ngộ bên hồ ấy nhỉ.”

Khách cười theo, định nói với Phượng, tầm này quanh hồ Gươm mấy gốc phượng vẫn đang rợp hoa đẹp lắm… Nhưng lại thôi. Cứ để cô tự khám phá và tận hưởng cuộc sống theo cách của riêng cô.

Nguyễn Việt