Phương Nam không có mùa đông

mua dong

Em trách hờn phương Nam
Chẳng có mùa đông buốt  giá
Làm sao em giả vờ nghiêng ngả !
Gục vào vai anh

Em trách trời bốn mùa trong xanh
Chẳng gió mưa như ngoài ấy
Ẩm ương đi, cho em được ngúng nguẩy !
Dỗi lối về ướt mi mắt vì thiếu kẻ che mưa…

Em ghét cả buổi ban trưa
Nắng nồng tràn góc nhớ
Phải gì rót thêm vài hơi thở
Phả vào môi, lạnh như thể khát bờ yêu

Em chẳng thích những buổi chiều
Phố khô khan thốc vào cơn gió nóng
Ước gì chút lá rơi và gió đông rít theo từng mong ngóng
Ôm nhau cười khúc khích ấm bàn tay

Ôi giá như đêm nay
Phương Nam là mùa đông anh nhỉ ?
Em sẽ là chú mèo ngoan, rúc vào anh, nằm trên khuôn ngực ấm, mân mê thủ thỉ
Cúc áo hững hờ,
mặc kệ đất trời ‘ hỉ nộ ái ố ‘ vần xoay….

Huệ Thi

hinh-anh-tinh-yeu-81boi-tinh-yeu2