Phía sau đỉnh núi

1-1420426556_660x0

Những hành trình đêm có vẻ ngày càng thích hợp với quỹ thời gian eo hẹp, đã bị phân đoạn tả tơi mà vẫn chồng chéo thiếu hụt, lắm khi đến thảm hại.
Đi công tác, tranh thủ lên xe từ tối hôm trước, đi xuyên đêm để hôm sau có trọn ngày làm việc. Đi du lịch cũng tận dụng đêm, cho mấy buổi dã ngoại đỡ mang cảm giác chạy sô…

Và thế là cứ vạ vật tàu xe, bợt bạt mặt mày, vì những cái đích vừa rõ rệt vừa mơ hồ như lý do tồn tại của mỗi người trong cõi thế tục. Và thế là cứ quăng quật suy tư, giãi bày dồn nén với những bạn đồng hành thoáng gặp, đủ quen để cười cợt nhân gian, đủ lạ để sự phán xét về nhau thế nào không quan trọng…

Bắt đầu là đùng đục hoàng hôn, rộn ràng cười nói, giờ xuất phát vẫn còn khí thế, xe bon nhanh đường thẳng. Tối dần là ruộng đồng khói sương mờ ảo, le lói đèn xa, chuyện vãn đã rì rầm.

Từng tảng núi đen sậm bừng mắt đèn pha, vòng vèo dốc thẳm, xào xạc tiếng côn trùng. Rừng đêm đong đưa huyền bí, nửa dọa dẫm nửa mời mọc, sừng sững giăng hàng sau mỗi khúc cua gấp, dạt dào man mác bên lối vắng xuôi đèo. Xe khuya râm ran tiếng ngáy như bồng bềnh cùng ngọn gió xối từ đỉnh núi mịt mùng cho run rẩy một ánh sao đơn độc.

Có những đoạn đường trước mắt như vừa qua, lại như đã qua bao lần trong dĩ vãng. Thoáng nhớ con phố bụi bặm, chiều nào mắt đắm xa mơ hướng đỉnh núi mây vờn.

Có những triền dốc cheo leo đá nhọn đắp tấm chăn sương mềm mại, đã bao lần nhìn vẫn lạ lẫm hư vô. Bỗng hiển hiện một chân dốc khuất, nơi xóm nghèo lưu luyến những ngày xưa lặng đón bước chân người.

Ai đó từng bảo hạnh phúc là có nhiều chốn để đi và luôn có một nơi để trở về. Dường như người ta vẫn tìm chốn trở về trong những chuyến đi bất tận.
Đi qua núi rồi lại về qua núi, một mảnh lòng băng đục đẽo gửi trăm miền, mệt nhoài gió mưa, mệt nhoài giấc ngủ. Đường luồn rừng núi cứ chìm đi, lấp đi, khuất đi những cợt đùa số phận. Đại ngàn sum suê bao tầng bao lớp cứ gợn lên, giục lên, nhói lên những khát khao sẻ chia, khát khao đùm bọc.

Bình minh vách đá ướt sũng rêu xám chầm chậm ửng hồng, cho nỗi cô đơn tạm lắng trong thời khắc cuối cùng của đêm trường u tịch. Mỗi lần vượt qua một đỉnh núi là một lần trải nghiệm điều tưởng chừng ai cũng hiểu: phía sau một đỉnh núi mây mờ là tiếp nối một đỉnh núi mây mờ…

Nguyễn Việt

alotin.vn_1404274449_huongptp2012111084027344_0noi-o-lao-cainui-o-lao-cai2Danh-lam-thang-canh-viet-nam-mytour-9