Nước mắt thiền sư

Có một người đến tuổi trung niên mới xuất gia, trở thành một vị cao tăng, trụ trì một thiền viện trên núi. Rất nhiều người ngưỡng mộ danh đức của ngài, đã tìm đến cầu học.

Ngài luôn dạy các đệ tử nên đoạn trừ thế duyên, phát huy trí tuệ, phá trừ ngã chấp, tự độ độ tha, nhấn mạnh rằng chỉ có đoạn tuyệt tình ái thế gian thì mới có khả năng đạt được giải thoát.

Một ngày nọ, từ quê hương xa xôi truyền đến tin chẳng lành. Đứa con duy nhất của ngài lúc chưa xuất gia đã lâm trọng bệnh, qua đời. Các đệ tử nhận được tin, cùng nhau báo với ngài. Họ nghĩ sư phụ đã tu hành giác ngộ rồi, dù nghe tin con chết thì cũng chỉ thản nhiên thôi.

Chẳng ngờ, cao tăng vừa nghe tin thì mặt buồn rười rượi, hai dòng nước mắt lăn dài xuống má. Các đệ tử lấy làm lạ, không ngờ sư phụ tu hành bấy lâu mà cũng chưa đoạn trừ được tình cảm.

Một đệ tử chắp tay thưa:
– Sư phụ, bình thường sư phụ hay dạy chúng con đoạn trừ thế duyên, cần cầu giải thoát. Sư phụ xuất gia đã lâu, vì sao nghe tin con chết lại đau khổ nhiều vậy? Như thế có phải là ngược lại tất cả những gì mà hằng ngày sư phụ vẫn thường dạy chúng con không?

Thiền sư ngước đôi mắt đẫm lệ, đáp lời:
– Ta dạy các người đoạn trừ tình cảm thế tục, mong cầu giải thoát, chứ không phải dạy các người sống ích kỷ chỉ biết có mình. Đứa con của ta cũng là một trong những chúng sanh đáng thương. Ta vì con mà khóc, cũng là vì nỗi đau của tất cả chúng sanh trong thế gian mà khóc vậy!

Các đệ tử nghe lời ngài dạy, như tỉnh ngộ, lòng bỗng đầy thương cảm, mở rộng tình thương, càng chú tâm tu học.

(sưu tầm)