Nước mắt bò

1_7_1326098510_15_xom-chan-bo-2-1

…Hai ông lái bò ngã giá, giao tiền cho ba vừa xong, tôi dẫn con bò Đực Đen men theo đường mương nước chạy giữa cánh đồng lúa, lên làng Hà Mật.
Đực Đen ngoan ngoãn theo tôi, nhưng thi thoảng giậm chân thình thịch, húc đầu vào bờ mương. Song vẫn đi theo tôi, như thể nó vừa thương tôi, không muốn tôi nghĩ rằng nó ương ngạnh, có lẽ nó biết số phận mình! Hai dòng nước mắt của nó chảy dài ướt má, làm cả tuổi thơ tôi quặn thắt! Cột nó ở gốc cây thù đâu, tôi nói lời từ biệt, nghĩa là vĩnh biệt nó!
Mỗi lần bán bò, cha mẹ cho mấy chục đồng ăn quà, thưởng công tôi chăn dắt, lòng không vui mà day dứt!

Hôm sau, tôi vẫn ra đồng chơi cùng bọn trẻ… gặp anh Tám Cường. Anh Tám ban ngày đi làm đồng, có hôm rảnh rỗi nhập bọn với chúng tôi, buổi tối xuống lò mổ bò phụ việc. Nghe anh Tám nói tỉnh queo mà tôi đứt ruột:
– Con bò của mi bị một búa nằm bẹp xuống sàng.
Nỗi đau như chính người bạn thân thương của mình vừa bị giết hôm qua! Không than thở, không bày tỏ, tôi nén lòng nút nước mắt vào tim: im lặng… nghẹn ngào… chua chát… nát lòng…!!!

Gạo Quê

14-13