Nộp học phí bằng rác thải, đi học được trả lương

Ấn Độ phải đối mặt với 26.000 tấn rác thải nhựa  mỗi ngày. Ở huyện Pamohi, thuộc bang Assam, người dân thường đốt rác để sưởi ấm vào những ngày đông khắc nghiệt dưới chân dãy Himalaya.

3 năm trước, cô Parmita Sarma và anh Mazin Mukhtar đã đến đây và lập nên ngôi trường Akshar Foundation với một ý tưởng táo bạo: đề nghị phụ huynh trả học phí bằng rác thải nhựa.

Anh Mazin từng làm kỹ sư hàng không, sau đó nghỉ việc để làm công tác cộng đồng, hỗ trợ các gia đình khó khăn ở Mỹ. Quay về Ấn Độ, anh gặp cô Parmita, một sinh viên tốt nghiệp ngành công tác xã hội.

Họ cùng nhau phát triển ý tưởng về một ngôi trường cho cộng đồng, yêu cầu mỗi học sinh phải mang đến ít nhất 25 món rác thải mỗi tuần. Ngôi trường này mang tính thiện nguyện và vận hành bằng các khoản đóng góp hảo tâm. Việc nhận “học phí” bằng rác thải nhựa càng làm cho cộng đồng nơi đây gắn bó với ngôi trường hơn.

Trường Akshar không chỉ góp phần tạo hiệu ứng tích cực với môi trường, mà còn bắt đầu thay đổi cuộc sống của các hộ gia đình trong khu vực, hạn chế nạn sử dụng lao động trẻ em.

Thay vì phải bỏ học để đi làm việc vặt, làm trong mỏ đá ở địa phương với mức lương 2,5 đô la/ngày, các học sinh lớn có thể dạy cho trẻ em nhỏ tuổi hơn và nhận được lương của trường. Các em càng học lên cao, tiền lương cũng tăng theo.

 

Được truyền cảm hứng bởi triết lý Nai Talim (giáo dục cơ bản cho tất cả) của Mahatma Gandhi, chương trình học ở trường Akshar pha trộn giữa các môn học kiến thức truyền thống với huấn luyện kỹ năng thực tế. Mục tiêu là giúp các em có thể tự hỗ trợ bản thân qua các cấp học, vào đại học hay tìm cơ hội được nhận học việc.

“Một trong những vấn đề lớn của ngành là việc giáo dục có hữu ích không. Những đứa trẻ này cần sự pha trộn phù hợp giữa kiến thức lý thuyết và thực hành, có thể giúp các em đủ kỹ năng  làm nhiều loại công việc khác nhau,” anh Mazin cho biết.

Giáo dục kỹ năng bao gồm: học cách lắp đặt và vận hành pin mặt trời, giúp đỡ trường kinh doanh trang trí tiểu cảnh – làm đẹp các khu vực công cộng của địa phương, học thêu, làm mộc, múa, hát, trồng cây organic… Trường cũng hợp tác với một tổ chức từ thiện về công nghệ để trang bị cho các em máy tính bảng và các tư liệu học tập tương tác.

Trường Akshar không chia lớp học theo tuổi, mà hoàn toàn dựa trên mức độ kiến thức của học sinh.

“Chúng tôi không giống các trường thông thường. Dù hiện tại học sinh vẫn phải học trong nhà tạm, dựng bằng tre, nhưng chúng tôi mong muốn giúp phá vỡ ý tưởng cũ về giáo dục. Chúng tôi chia theo cấp độ kiến thức, nơi các em thuộc nhiều lứa tuổi học cùng một lớp,” cô Parmita cho biết.

Ngoài lớp học, một số em còn duy trì một trung tâm cứu hộ và chăm sóc động vật – chuyên cứu chữa và nuôi dưỡng các con chó bị bỏ rơi, tìm gia đình mới cho chúng. Còn trung tâm tái chế của trường thì sản xuất các loại gạch từ rác thải để dùng trong các dự án xây dựng đơn giản cho khuôn viên trường.

Anh Mazin và cô Parmita đã kết hôn năm 2018. Họ mong muốn nhân rộng mô hình giáo dục mới này ra khắp đất nước. Tại thủ đô Delhi, họ đã giúp một ngôi trường khó khăn xoay chuyển tình thế chỉ trong 6 tháng. Họ dự tính sẽ lập thêm 5 ngôi trường như Akshar trong năm tới, còn mục tiêu dài hạn là tạo ra cuộc cách mạng trong các trường công lập ở Ấn Độ.

(sưu tầm)