Những ngôi mộ ở Sahara

Sa mạc Sahara còn được gọi là “Biển Chết”. Ngày xưa, rất nhiều người vào sa mạc này đều một đi không trở lại. Năm 1814, một nhóm khảo cổ lần đầu tiên phá vỡ lời nguyền chết chóc này.

Dọc đường khám phá sa mạc, đoàn thấy rất nhiều xương cốt của người chết. Mỗi lần như thế, trưởng nhóm khảo cổ luôn bảo mọi người dừng lại, chọn những chỗ cao để đào đất chôn những bộ xương kia, rồi dùng cành cây hoặc phiến đá làm bia mộ.

Xương cốt trong sa mạc quá nhiều, việc đào mộ tốn rất nhiều thời gian. Thế nhưng người đội trưởng vẫn kiên quyết: “Mỗi một bộ xương đều từng là người như chúng ta, sao có thể nhẫn tâm để họ phơi xác nơi hoang mạc chứ?”

Khoảng một tuần sau, nhóm khảo cổ phát hiện rất nhiều di tích cổ. Nhưng khi họ đang rời đi thì bão cát ập tới, suốt mấy ngày mấy đêm không nhìn thấy mặt trời. Tiếp đó, la bàn không còn hoạt động được nữa, nhóm khảo cổ hoàn toàn bị mất phương hướng, thức ăn và nước ngọt bắt đầu cạn kiệt. Lúc này họ mới hiểu được vì sao những người đồng hành trước kia không thể ra khỏi sa mạc được.

Đúng vào lúc nguy nan, người đội trưởng bỗng nói: “Đừng tuyệt vọng, chúng ta đã để lại rất nhiều điểm đánh dấu trên đường đến.”

Họ lần theo những bia mộ đã dựng dọc đường, cuối cùng đã ra khỏi được Biển Chết.

Trả lời phỏng vấn của tờ The Times, các thành viên của nhóm khảo cổ đều xúc động: “Sự lương thiện là biển dẫn đường mà chúng tôi để lại cho chính mình”.

(sưu tầm)