Nhà sư và cô lái đò

Một nhà sư phải qua sông. Khi thuyền cập bến, cô lái đò xinh đẹp thu tiền từng ngườì như bình thường, riêng nhà sư bị cô đòi tiền “gấp đôi”. Nhà sư ngạc nhiên hỏi vì sao. Cô lái mỉm cười: “Thưa thầy, vì thầy đã nhìn em…”. Nhà sư lặng lẽ trả tiền và bước lên bờ.

Hôm khác, nhà sư lại cần qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền “gấp ba”. Nhà sư lại ngạc nhiên, hỏi vì sao. Cô lái đò cười và bảo: “Thưa thầy, thầy đã nhìn hình bóng em dưới nước”. Nhà sư im lặng trả tiền gấp ba bình thường và bước lên bờ.

Một thời gian sau, nhà sư lại phải qua sông. Vừa bước lên đò, nhà sư nhắm nghiền mắt lại, thiền định. Đò cập bến, cô lái đò thu tiền “gấp năm”. Nhà sư ngạc nhiên, hỏi vì sao. Cô lái đò cười, đáp: “Thưa thầy, thầy không nhìn em, nhưng còn nghĩ đến em”. Lặng lẽ, nhà sư trả tiền gấp năm lần bình thường.

Rồi đến một ngày nọ, nhà sư lại qua sông. Lần này, nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò… Đò cập bến, nhà sư cười và hỏi lần này phải trả bao nhiêu. Cô lái đáp: “Em xin đưa thầy qua sông, không thu tiền”. Nhà sư hỏi vì sao. Cô lái đò cười và đáp: “Thầy đã nhìn em mà không còn dính mắc gì tới hình ảnh em nữa”.

(sưu tầm)