Người phụ nữ ở sân ga

Doanh nhân giàu có nọ có cậu con trai duy nhất chỉ ham chơi bời lêu lổng, mang tiền của bố đi tiêu xài. Mệt mỏi do không dạy bảo được con, ông bèn tịch thu tất cả thẻ tín dụng và bắt con về quê.

Hai cha con trai lên tàu. Cậu con trai không thích chuyến đi nên nín lặng suốt dọc đường, đến khi đói mới hỏi bố có gì ăn không. Ông bố lấy trong túi ra một cái bánh mì và một hộp sữa đặt trước mặt con trai. Cậu không hài lòng, tỏ vẻ khó hiểu và vứt lại chiếc bánh mì cùng hộp sữa lên bàn. Ông bố mỉm cười không nói gì, cầm lấy chiếc bánh mì và hộp sữa, vừa ăn vừa nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khi mặt trời lặn, cơn đói cồn cào lại làm cậu con trai thức giấc. Cậu nuốt nước bọt nhìn cốc mì tôm của người ngồi gần đó đang nghi ngút bốc khói. Nhưng thấy dáng vẻ nhếch nhác tầm thường của chủ nhân cốc mì gói, cậu lại hứ một tiếng tỏ vẻ khinh thường và quay mặt đi. Lại một lần nữa, ông bố lấy một hộp sữa và một chiếc bánh mì trong túi đẩy về phía con trai. Cậu ta chộp lấy và nhai ngấu nghiến.

Xuống tàu, hai cha con thấy một đám đông xúm quanh một phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi đang ngồi dưới đất cúi đầu không nói gì, bế một cậu bé bị tàn tật. Trước mặt cô là cái hộp nhỏ có vài đồng tiền lẻ, cạnh đó là tờ giấy có viết số điện thoại và số chứng minh thư của cô, cũng viết rõ cô muốn xin mọi người bố thí để có tiền chữa bệnh cho con.

Cậu con trai bĩu môi nói với cha: “Con nghĩ cô ta là ăn xin giả chứ không phải thật đâu. Hiện nay ở rất nhiều ga tàu có những người chuyên hành nghề ăn xin như vậy đấy”.

Ông bố lẳng lặng móc ví lấy một xấp tiền bỏ vào chiếc hộp. Hai mẹ con người ăn mày chỉ biết quỳ xuống dập đầu cảm ơn.

Trên đường về, cậu con trai không ngừng chế nhạo bố. Người bố vẫn không nói gì, ông tin vào trực giác của mình.

Ít ngày sau, hai cha ra ga chuẩn bị quay trở lại thành phố. Cậu con trai đảo mắt tìm kiếm xung quanh. Người phụ nữ vẫn ngồi ở vị trí hôm trước, chỉ khác là đứa trẻ ngồi trong lòng cô là một bé gái.

Cậu con trai kêu lên: “Cha à! Cha có thấy con nói chuẩn không? Cha con mình bị lừa mà cha vẫn còn tin cô ta. Có lẽ cô ta không những là kẻ lừa đảo mà còn chuyên đi bắt cóc trẻ con cũng nên”.

Người bố nhẹ nhàng nói: “Đợi chút đã con, chúng ta sẽ đi theo mẹ con họ về nhà xem sao”.

Mặt trời bắt đầu lặn, người phụ nữ thu dọn đồ đạc, bế con trở về. Đó là một căn nhà nhỏ cũ nát, nằm gần ga tàu, ngoài sân phơi vài bộ quần áo trẻ con, trên tường treo một cái bảng đen với những nét chữ nguệch ngoạc như mới tập viết.

Trong nhà có khoảng năm, sáu đứa trẻ tàn tật đang ngồi xung quanh người phụ nữ nọ, cười nói vui vẻ. Người phụ nữ lấy đồ ăn chia cho từng đứa nhỏ, rồi thay bỉm cho cậu bé tàn tật, chân tay không thể cử động, đang nằm trên giường. Cử chỉ và nét mặt của cô đầy yêu thương.

Đôi mắt người bố đẫm lệ. Ông quay sang nhìn cậu con trai cũng đang cố lau đi những giọt lệ đang tràn mi từ lúc nào…

Tối hôm sau, khi người phụ nữ nọ về nhà, cô thấy trong phòng có một chiếc va ly nhỏ và một phong thư. Cậu bé lớn nhất trong nhà kể lại: “Sáng nay có một ông mặc đồ rất đẹp đi cùng một chú tới nhà mình, ông nói gửi cái va ly này gửi cho mẹ, dặn bọn con phải trông cẩn thận, lại còn mang cho chúng con rất nhiều kẹo nữa”.

Bên ngoài phong thư viết: “Kính gửi người mẹ tốt bụng”. Người phụ nữ cẩn thận mở bức thư. Không biết cha con nọ viết gì, khi đọc xong bức thư cô bỗng ngồi bệt xuống đất.

5 năm trước, sau khi kết hôn không bao lâu, trên đường đi làm về cô nhặt được một đứa trẻ tàn tật. Chồng cô khăng khăng bắt cô mang vào trại trẻ mồ côi. Vì cô không chịu nên người chồng nhất quyết đòi ly hôn. Sau đó, cô tiếp tục nhận thêm 6-7 đứa trẻ tàn tật mồ côi bị bỏ rơi khác. Vì gánh nặng kinh tế, lại bận chăm sóc những đứa trẻ tàn tật này nên cô không đi làm được ở đâu, đành ra ga xin ăn…

Cô kéo khóa va ly ra, trong đó đựng đầy tiền. Cô ôm chặt lấy các con và khóc nức nở…

Còn cậu con trai doanh nhân nọ, sau khi về nhà đã tự động cắt đứt liên quan với nhóm bạn xấu trước kia, tập trung giúp cha mình phát triển công ty và tích cực tham gia các hoạt động xã hội.

(sưu tầm)