Người phụ nữ cứu hơn 2.500 đứa trẻ

Bà Irena Sendler sinh ra tại Warsaw, Ba Lan vào năm 1910. Cha là bác sĩ duy nhất ở một trấn nhỏ, đã qua đời năm bà 7 tuổi do bị nhiễm bệnh khi chữa cho một người bị thương hàn. Sinh thời, cha bà đã từng nói với bà: Nếu như nhìn thấy người chết đuối, dù cho có không biết bơi thì con cũng phải cố gắng cứu người đó.

Chính câu nói đơn giản này cùng tinh thần xả thân cứu người của cha đã ảnh hưởng đến bà Sendler cả một đời.

Tháng 9/1939, Đức Quốc xã tiến vào Warsaw, Ba Lan, 450.000 người Do Thái – chiếm hơn 1/3 người dân trong thành phố – bị cách ly. Khi đó Sendler là một y tá, bà có thẻ thông hành được ra vào nơi cách ly người Do Thái. Tận dụng điều này, bà liên tục cung cấp quần áo, thức ăn và thuốc cho người Do Thái.

3 năm sau, mỗi ngày có hàng ngàn người Do Thái bị đưa vào các trại tập trung để thủ tiêu. Bà Sendler lập tức cùng đồng nghiệp tạo ra “mạng lưới” giải thoát những đứa trẻ vô tội. 18 tháng liền, hàng ngày bà phải mạo hiểm tính mạng, ra vào khu tập trung che chắn cho vài đứa trẻ trốn thoát.

Rất nhiều gia đình Do Thái không dám để bà Sendler cùng đồng nghiệp đưa con mình đi. Họ nghi ngờ: Có gì đảm bảo con họ sẽ được sống?

Bà chỉ có thể trả lời thật lòng: Không có. Bởi vì đến cả chính bà cũng không biết ngày hôm đó liệu mình còn sống mà rời khỏi trại tập trung hay không.

Dù vậy, bà Sendler đã thuyết phục được nhiều gia đình khác. Bà đã giấu được hơn 2.500 em nhỏ người Do Thái dưới các băng ca, vali xách tay, hòm, thậm chí giúp các em cải trang thành những người bị bệnh truyền nhiễm, rồi âm thầm đưa ra khỏi khu tập trung đến nhà thờ bằng những chiếc xe cứu thương.

60 năm sau, bà Sendler vẫn còn gặp ác mộng bởi những gì trải qua thời ấy. Bà nhớ lại: “Có gia đình để chúng tôi đưa con đi, có người lại bảo chúng tôi vài ngày sau quay lại, nhưng khi quay lại thì rất nhiều gia đình đã bị đưa đến trại tử hình rồi.”

Những đứa trẻ dù đã may mắn được cứu ra ngoài nhưng vẫn đối mặt với cái chết bất cứ lúc nào, bởi mỗi ngày Gestapo đều lục soát khắp nơi để tìm cho ra những người Do Thái bỏ trốn khỏi khu cách ly.

Để bảo vệ các em nhỏ phải gian nan mới cứu ra được này, bà Sendler và đồng nghiệp ngày đêm nhanh chóng làm hơn 3.000 giấy tờ giả, bao gồm giấy khai sinh có chữ ký của mục sư và chứng minh thư có chữ ký của quan chức cấp cao.

Bà yêu cầu các em nhỏ học thuộc tên mới của mình hàng trăm, thậm chí hàng nghìn lần, dạy các em những câu cầu nguyện, để tránh bị lộ khi Gestapo kiểm tra. Người Do Thái không theo đạo Thiên Chúa, nên cũng không biết cầu nguyện – đây cũng chính là cách để đoán ra được đó có phải là trẻ em Do Thái hay không – bà Sendler dạy các em cầu nguyện là để bảo vệ chúng.

Ở Warsaw lúc đó, che giấu người Do Thái là bị tội chết, cả người nhà cũng sẽ bị giết, thậm chí còn nặng hơn cả tội danh in “báo phản động” hoặc vận chuyển vũ khí.

Năm 1943, bà Sendler bị phát hiện và bắt giữ. Gestapo tra tấn bà, đánh gãy chân bà, nhưng không hề moi được bất cứ tin tức nào từ bà.

Đức Quốc xã cực kỳ tức giận, đã quyết định xử tử bà, may mắn là bà được tổ chức ngầm ở Ba Lan giải cứu kịp thời.

Thoát nạn, bà Sendler tiếp tục bí mật cứu người Do Thái. Bà còn ghi chép cẩn thận lại thông tin của từng em nhỏ được cứu, chôn những chiếc bình chứa bảng tên dưới gốc cây nhà hàng xóm để sau chiến tranh các em nhỏ có thể đoàn tụ với gia đình.

Năm 1945, Thế chiến 2 kết thúc, bà Sendler đào số bảng tên lên, trả các em nhỏ về cho những phụ huynh còn sống.

Từ đó trở đi, bà sống lặng lẽ suốt 54 năm, không hề nói về việc mình từng cứu hơn 2.500 đứa trẻ.

Mãi đến năm 1999, có 4 học sinh trung học ở Kansas, Mỹ đã phát hiện ra cái tên Irena Sendler trong bài báo “Một Schindler khác” khi làm đề tài lịch sử, trong đó chỉ có một câu đơn giản: Bà đã cứu hơn 2.500 đứa trẻ.

“Không thể nào đâu? Schindler đã cứu 1.100 người Do Thái, nếu Sendler cứu 2.500 người, vậy sao chúng ta chưa từng được nghe qua tên của bà ấy? Hay là in nhầm 250 thành 2.500 rồi?”

Họ nỗ lực tìm kiếm thông tin. Tổ chức gây quỹ Do Thái chính nghĩa đã gửi thư xác nhận con số 2.500 trẻ em được cứu, rồi sau đó cho biết: Bà Sendler vẫn còn sống ở Warsaw, Ba Lan, bà đã hơn 90 tuổi.

 

Tại một viện dưỡng lão ở Warsaw, tổng thống Ba Lan và phu nhân đã đích thân đến thăm bà. Vị anh hùng tuổi xế chiều cũng đã nhận được rất nhiều những lời vinh danh muộn màng.

Năm 2003, Giáo hoàng Paul II viết thư cho bà Sendler, tán dương sự nỗ lực phi thường của bà trong thời chiến.

Tháng 10/2003, bà được trao tặng huy chương Đại Bàng Trắng (Order of the White Eagle), hình ảnh của bà cũng được in trên đồng tiền kỷ niệm của Ba Lan năm 2009.

Ngày 30/7/2006, bà Sendler 96 tuổi được nhận huy chương vinh dự tại Lễ tưởng niệm tổ chức ở Munich, Đức. Rất nhiều người đến tham dự đều là những trẻ em mà bà cứu năm xưa.

Tháng 10/2006, bà Sendler được xướng tên trong lễ trao giải thưởng Nobel Hòa Bình.

Ngày 12/5/2008, bà Irena Sendler lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng tại Ba Lan, hưởng thọ 98 tuổi.

Lời bà nói trước khi ra đi khiến nhiều người xúc động: “Tôi luôn tự trách mình. Những gì tôi làm hoàn toàn không đủ, có lẽ tôi đã có thể cứu được nhiều người hơn”.

(sưu tầm)