Người bán tào phớ họ Trương

Một người mẹ què dẫn con trai bước vào quán tào phớ với dáng vẻ rất vội vàng, nói: “Ông chủ làm nhanh giúp tôi một bát tào phớ và một chiếc bánh bao.”

Anh Trương chủ quán vội mang đồ ăn lên phục vụ hai mẹ con. Người mẹ giục con: “Sắp muộn học rồi, con ăn nhanh lên.”

Cậu bé nghe lời mẹ, ăn rất nhanh. Vừa ăn xong, người mẹ vội dắt con bước ra khỏi quán. Vợ anh Trương thấy vậy liền đuổi theo gọi: “Ồ, cô ơi, cô chưa…”

Anh Trương vôi chạy tới, lấy tay che miệng vợ. Khi hai mẹ con người phụ nữ què đi được một đoạn xa, anh Trương mới buông tay che miệng vợ xuống. Người vợ nhìn anh Trương với vẻ mặt giận dỗi: “Anh quen biết người phụ nữ này sao?”
Anh Trương trả lời: “Không biết.”

Vợ anh Trương lại nói lớn: “Đã không quen biết, tại sao lại không đòi tiền?” Anh Trương từ tốn đáp: “Hai mẹ con họ đang rất vội nên mới quên trả tiền. Hơn nữa, làm ăn buôn bán cũng nên nghĩ thoáng một chút.”

Một vị khách đang ăn tào phớ trong quán cũng lên tiếng: “Thấy hai mẹ con đang quá vội, chắc là họ quên thôi.”

Một phụ nữ khác vừa ăn xong, đứng lên thanh toán tiền, cô tỏ ra hào phóng nói: “Tính luôn cả phần tiền của hai mẹ con ban nãy nhé, tôi thanh toán cho.”
Anh Trương vội lắc đầu: “Không, không!”

Lúc này, người vợ chủ quán vừa khóc thút thít vừa nói: “Hẳn mọi người nghĩ tôi hẹp hòi keo kiệt, chỉ có một bát tào phớ và một cái bánh bao mà cũng phải tính toán chi li. Kỳ thực, cuộc sống của chúng tôi vô cùng khó khăn. Chúng tôi có đứa con gái bị mắc bệnh tim bẩm sinh. Bác sĩ nói, nếu không phẫu thuật sớm thì tính mạng cháu sẽ rất nguy hiểm. Chúng tôi làm ăn vất vả cũng chỉ mong tiết kiệm được đủ tiền chữa bệnh cho con gái thôi.”

Một vị khách tuổi trung niên lấy ra đồng 100 ngàn, nói: “Không cần trả lại, đây là chút tấm lòng của tôi.”
Nhưng anh Trương lại vội vàng lấy tiền thừa trả lại cho khách: “Quý khách đừng làm vậy! Tôi thay mặt con gái cảm ơn tấm lòng yêu mến của ông.”

Đúng lúc này, người phụ nữ què quay trở lại. Cô hỏi: “Vừa rồi cậu con trai có hỏi tôi, tại sao ăn xong lại không trả tiền hả mẹ? Trí nhớ của tôi không tốt lắm, không biết tôi đã trả tiền cho ông chưa?”

Anh Trương mỉm cười nói: “Kỳ thực là cô chưa thanh toán.”

Người phụ nữ què ngạc nhiên: “Vậy sao lúc đó anh không gọi tôi?”
Anh Trương chia sẻ: “Cô là một người mẹ tàn tật, hẳn cuộc sống của cô không dễ dàng chút nào. Nếu gọi cô lại, sợ rằng con trai cô sẽ nảy sinh tâm lý tự ti. Sáng sớm, tôi thấy cô đang có việc gấp nên mới quên thanh toán, nếu tôi đuổi theo đòi tiền, cô sẽ không thấy thoải mái.”

Thực khách đang ăn tại quán nghe vậy liền buông thìa xuống, vỗ tay khen ông chủ Trương. Khóe mắt của người phụ nữ què đỏ hoe, cô ngại ngùng nói: “Ông quả thật là một ông chủ tốt, tôi và con trai xin cảm ơn ông!”

Sáng hôm sau, khi mở cửa hàng, anh Trương vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy quá nhiều người trước cửa quán. Anh lo lắng hỏi: “Mọi người đứng ở đây làm gì vậy ạ?” Tất cả đồng thanh đáp: “Chúng tôi chờ ăn tào phớ của anh đây.”

Anh Trương sững người, bởi cửa hàng anh mở đã hai năm nhưng chưa lần nào đông khách như vậy. Khách hàng đến quán ngày một đông, trong quán đã chật cứng không còn chỗ, họ còn đứng ở bên ngoài chờ đợi.

Hôm sau nữa, anh Trương cũng sốc khi nhìn thấy quá nhiều người ở trước cửa quán, đông hơn cả hôm qua. VÀ hôm nào cũng thế…

Một người khách vỗ vai anh Trương, nói: “Người phụ nữ què hôm trước ăn tào phớ ở quán anh, cô ấy là một phóng viên. Cô đã viết lại câu chuyện của anh và đưa lên mạng, rất nhiều người nghĩ anh là một ông chủ rất tốt, cho nên, họ đều đến đây.”

Khóe mắt anh Trương cay cay, còn người vợ không cầm được nước mắt vì xúc động: “Thật không biết phải cảm ơn người phóng viên đó như thế nào. Nhờ cô ấy, chúng ta đã có đủ tiền chữa bệnh cho con gái.”

Lúc này, từ trong đám đông, người phụ nữ què bước ra, vui mừng nói: “Đừng cảm ơn tôi, hãy cảm ơn tấm lòng yêu mến của các thực khách ở đây. Đây là món quà báo đáp tấm lòng của ông chủ Trương đó.”

(sưu tầm)