Người bắn cung

Liệt Ngự Khấu có tài thiện xạ. Một hôm, Ngự Khấu thể hiện tài bắn cung với Bá Hôn. Dựng bia rồi, Ngự Khấu kéo căng dây cung, rồi đặt một cốc nước đầy lên bắp tay.

Mũi tên thứ nhất vừa bắn ra chưa kịp đến đích, mũi tên thứ hai đã tiếp tới bay theo, và mũi tên thứ ba cũng sẵn sàng trên cung. Quả là tốc độ và kỹ năng phi thường, không những vậy, cốc nước trên cánh tay cũng không hề vãi một giọt nào. Tài thiện xạ của Liệt Ngự Khấu khó có người bì kịp.

Tuy nhiên, Bá Hôn cho rằng vẫn chưa đủ: “Tài nghệ bắn tên của anh cũng chỉ được xem là có dụng tâm học, chứ chưa đạt đến cảnh giới kỹ thuật ‘vô tâm bắn tên’. Giờ ta sẽ dẫn anh cùng lên núi cao, đến vách nghiêng vực thẳm, xem lúc đó anh bắn tên ra sao?”.

Bá Hôn dẫn Ngự Khấu leo núi, trèo lên những mỏm đá chênh vênh hiểm chở, bên dưới là vực sâu ngàn trượng. Đến đỉnh núi, Bá Hôn quay người lại, lưng hướng về phía vực sâu, rồi lại lùi mấy bước, mãi cho đến lúc một phần bàn chân ở bên ngoài mỏm đá chênh vênh.

Bá Hôn bảo Liệt Ngư Khấu trèo lên đó bắn tên. Liệt Ngư Khấu lúc này chỉ có thể bò trên mặt đất, toàn thân đổ mồ hôi, hai chân cũng ướt vì sợ hãi.

Bá Hôn thấy vậy mới nói: “Người cao minh thực sự, hướng mặt lên có thể nhìn thấu trời xanh, hướng mặt xuống dưới có thể nhìn rõ hoàng tuyền, thế gian vạn sự đều ở trong tâm. Anh hiện nay thần sắc đều biến động, tâm sợ, mắt hoa, có cho anh bắn, thì khả năng bắn được e rằng quá ít”.

(sưu tầm)