Ngôi nhà nguy hiểm

bien-dong

Ngày xưa, ven biển Ấn Độ có một làng chài lâu đời. Mỗi buổi bình minh, các ngư dân giương buồm ra khơi, thả lưới đánh cá.

Cả đời họ lao động cực khổ. Nhiều khi, để những người dân trong vùng có cá ăn, ngư dân phải mạo hiểm cả tính mạng ra khơi thật xa, chẳng nề hà bão táp.

Giông tố, sóng cả, đá ngầm đã cướp đi nhiều sinh mạng. Mỗi khi có tin ngư dân gặp nạn, trong những ngôi nhà tranh vang lên tiếng khóc tang thương xé lòng. Nhưng dù nguy hiểm bao nhiêu, họ vẫn luôn ra khơi.

Một hôm, cha của chàng ngư dân trẻ Natunio bị nạn. Những ngư dân đi biển trở về đến nhà Nantunio nói với mẹ anh rằng, thuyền của cha anh bị sóng biển cuốn đi mất, ông đã chết. Tuy họ đã làm đủ mọi cách, nhưng không thể đem ông trở về.

Natunio và mẹ đau khổ tột cùng. Nhưng rồi hôm sau, Natunio gạt nước mắt đem chiếc thuyền cũ đi sửa, chuẩn bị ra biển nối nghiệp cha. Khi ra chợ mua lưới, anh gặp người quen, là con trai của một địa chủ. Người này kinh ngạc hỏi:

– Sao? Cậu lại ra mua lưới rồi à?
– Đúng thế, ngày mai tớ ra khơi đánh cá, cậu đi không?
– Cái gì? Ra biển ư? Tới không đi đâu, tớ sợ nguy hiểm lắm.
– Sợ ư? Sợ gì chứ?
– Đương nhiên là sợ biển, tớ nghe nói tuần trước cha cậu đã bị chết chìm.
– Đúng là thế, vậy thì sao nào?
– Cậu không sợ sao?
– Có gì đáng sợ đâu? Tớ là con trai của ngư dân, ngư dân không sợ biển.

– Cậu hãy cho tớ biết, ông nội cậu làm nghề gì?
– Ông ấy cũng là ngư dân
– Ông ấy chết như thế nào?
– Ông ấy ra khơi đánh cá, gặp phải sóng to gió lớn, không thể trở về nhà được nữa.
– Còn ông cố của cậu?
– Cũng chết ngoài biển. Ông ấy dám mạo hiểm lái thuyền vòng qua Colombo, đến bờ biển Đông Ấn Độ đãi trân châu, ông lặn sâu, rồi không thể lên được nữa.
– Thật kỳ lạ, các người sao thế? Từng người một đều bị chết ngoài biển, thế mà lại còn muốn ra biển đánh cá!!!

Đến lượt Nanturio hỏi lại con trai địa chủ. Anh gãi gãi đầu:
– Tôi cũng nghe nói cha cậu mới mất gần đây, ông ấy mất ở đâu?
– Ông ấy chết khi nằm ngủ trong nhà, ông đã lớn tuổi lắm rồi, khi đầy tớ kêu ông thức dậy thì phát hiện ông đã tắt thở.
– Còn ông nội của cậu?
– Ông ấy cũng sống rất thọ, cuối cùng bệnh chết trong nhà.
– Còn ông cố của cậu?
– Tớ nghe nói, ông ấy bệnh nằm rất lâu, cũng chết trong nhà.
– Trời ơi! Các người đều chết trong nhà, vậy mà bây giờ cậu vẫn sống trong căn nhà đó, chẳng lẽ cậu không sợ sao?

Con trai địa chủ im lặng…

(sưu tầm)

12217-02d1924112010993720310828013_646275768816866_8935404566285981332_o