Nếu ước mơ đủ lớn, những điều còn lại là chuyện nhỏ

soi-nhung-thien-than-nhi-cua-bong-ro-the-gioi
Tôi vẫn thường nhìn cô bé đó từ cửa sổ nhà bếp và bật cười. Cô bé trông thật bé nhỏ khi chen chúc giữa một đám con trai trên sân chơi. Trường học nằm đối diện với nhà chúng tôi và tôi thường đứng bên cửa sổ, tay bận làm việc nhưng mắt vẫn nhìn đám trẻ đang vui chơi trong giờ giải lao. Một biển học trò, nhưng tôi vẫn có thể nhận ra ngay cô bé trong đám trẻ đó.

Tôi vẫn nhớ bữa đầu tiên tôi thấy cô bé chơi bóng rổ. Thật tuyệt vời khi cô bé chạy vòng quanh những đứa trẻ khác, nhảy lên ném bóng vào trong rổ ngay trên đầu của chúng.

Những đứa con trai luôn cố cản cô bé, nhưng không đứa nào làm được cả.

Nhiều lần khác, cũng tại chỗ đó, cô bé chơi bóng một mình. Cô có thể tập đi tập lại, dắt bóng và ném bóng cho đến khi trời tối mịt.

ngam-nhung-thien-than-moi-o-miss-vua-bong-ro-2013-5

Một hôm, tôi hỏi cô bé tại sao tập luyện nhiều như vậy. Xoay nhanh người, mái tóc đuôi gà nhún nhảy, cô bé nhìn thẳng vào mắt tôi, trả lời không chút do dự: “Cháu muốn vào học Đại học. Cha cháu đã không thể vào Đại học được, nên ngay từ khi cháu còn bé, cha đã thường nói là muốn sau này cháu phải học đại học… Cách duy nhất cháu có thể vào học được là phải có một học bổng. Cháu thích bóng rổ. Cháu nghĩ rằng nếu cháu chơi bóng giỏi thì cháu sẽ nhận được học bổng vào Đại học. Cháu sẽ chơi bóng rổ cho trường Đại học. Cháu muốn thành xịn nhất. Cha cháu nói với cháu rằng nếu ước mơ thật sự lớn, những chuyện khác chỉ là chuyện nhỏ.” Rồi cô bé cười và chạy đi tập tiếp.

Vậy đó, cô bé đã tự định đoạt số mệnh của mình. Tôi đã theo dõi cô bé suốt những năm đầu của Trung học. Mỗi tuần, cô bé dẫn dắt đội bóng của mình chiến thắng. Thật là thích thú khi xem cô bé chơi.

huangcan3007134-3e812

Vào một ngày trong năm cuối cùng bậc Trung học, tôi thấy cô bé ngồi trên bãi cỏ, gục đầu xuống cánh tay. Tôi lại gần, hỏi nhỏ chuyện gì đã xảy ra với cô vậy. “Không có gì ạ,” cô trả lời thật khẽ. “Cháu quá thấp.” Huấn luyện viên nói với cô bé là cô không đủ chiều cao để chơi cho một đội hạng nhất – chứ chưa nói đến học bổng – bởi vậy cô nên bỏ ước mơ vào đại học đi.

Tôi cảm thấy lòng mình thắt lại khi chứng kiến sự thất vọng của cô bé. Tôi hỏi cô đã nói cho cha biết chưa. Cô bé nhấc đầu lên khỏi cánh tay và kể rằng cha cô nói tất cả các huấn luyện viên đều sai bét cả. Họ không hiểu được sức mạnh của ước mơ. Ông nói với cô bé rằng nếu cô muốn chơi cho một trường Đại học tốt, nếu cô thật sự muốn có học bổng, thì không có gì có thể ngăn cản cô được ngoại trừ một điều – thái độ của chính mình. Cha cô nhắc lại: “Nếu ước mơ đủ lớn thì tất cả những điều khác chỉ là chuyện nhỏ.”

Năm kế tiếp, khi cô và đội của cô chơi cho giải vô địch Bắc California, cô đã được một huấn luyện viên chú ý. Cô được mời vào trường đại học, với học bổng, tham gia một đội bóng rổ nữ trong giải hạng nhất của NCAA. Và cô bé đã được tham gia thi đấu nhiều nhất trong lịch sử nhà trường.

20160712-094515-20160711-032837-1467959410_1895_600x750_600x750

Vào một đêm nọ, cha cô gọi điện cho cô: “Cha đang bị bệnh, cưng ạ. Cha bị ung thư. Không, con đừng nghỉ học và cũng không cần trở về nhà. Mọi việc sẽ tốt thôi con. Cha yêu con lắm.”

Sáu tuần sau người cha – thần tượng của cô bé – đã qua đời. Trước đó, cô bé nghỉ học vài ngày để về an ủi mẹ và chăm sóc cha. Một đêm, cha cô gọi cô đến bên giường, nắm lấy tay cô và gắng sức nói: “Rachel, con cứ tiếp tục ước mơ đi. Đừng để ước mơ của con chết theo cha. Hứa với cha đi.” ông nài nỉ. “Hứa đi con.” Cô bé nghẹn ngào: “Dạ, con xin hứa với cha.”

Những năm sau đó thật là nặng nề với cô bé. Cô phải luân phiên giữa trường và ở nhà, nơi mẹ cô ở một mình với đứa trẻ mới sinh ra và ba đứa con khác. Nỗi đau mất cha vẫn còn đó, giấu kín trong lòng cô, vẫn chờ đến một lúc nào không ngờ tới được bùng nổ lên để đánh quỵ cô.

Mọi thứ dường như càng ngày càng khó khăn hơn. Cô phải chống chọi với sợ hãi, nghi ngờ và vỡ mộng. Khó khăn đã làm cho cô phải học mất 3 năm mới đủ chứng chỉ cho một năm. Những giáo viên trong trường không tin nổi rằng cô vượt qua được dù chỉ một học kỳ. Mỗi khi muốn bỏ cuộc, cô lại nhớ những lời cha dặn: “Nếu ước mơ của con đủ lớn, con có thể làm mọi việc. Cha tin ở con.” Và dĩ nhiên, cô luôn nhớ đến lời hứa của mình với cha.

Cô bé đã thực hiện được lời hứa và hoàn tất chương trình đại học. Cô phải mất đến 6 năm, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô vẫn tiếp tục chơi bóng rổ vào những lúc chiều xuống. Và nhiều lần tôi nghe cô nói với bạn bè: “Nếu ước mơ đủ lớn, những điều còn lại là chuyện nhỏ.”

(sưu tầm)

larger_uns1437759307