Nếu không có tình yêu

1445413368-12082199_996820847006200_1774571119_o

Ngày ấy, tôi dạy mẫu giáo tại một ngôi trường nhỏ nằm gọn trong khuôn viên của một tòa nhà ba tầng xinh đẹp. Mỗi sáng, cứ đúng 9 giờ, tất cả học sinh lại tụ tập trong căn phòng lớn, bắt đầu một ngày mới bằng bài thể dục đầu giờ. Hơn 50 đứa trẻ, 3 – 6 tuổi, ngồi san sát trên những chiếc ghế xinh xinh đủ màu đặt trên tấm thảm dày. Những gương mặt thơ ngây bừng sáng khi chúng háo hức hát vang những bài ca, cùng chia sẻ cho nhau những cảm nhận về mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống…

Một buổi sáng, cô hiệu trưởng gặp toàn thể học sinh trong căn phòng lớn và thông báo: “Hôm nay chúng ta sẽ tiến hành một thí nghiệm mới”.

Cô giơ cao hai cây thường xuân bé xíu đựng trong hai cái chậu con giống hệt nhau. “Chúng ta có hai cây con. Trông chúng hệt như nhau, phải không?”. Tật cả bọn trẻ, tò mò nhìn vào hai chậu cây, đồng thanh đáp: “Dạ phải”.

“Chúng ta sẽ nuôi dưỡng hai cây con này với cùng chế độ ánh sáng, cùng chế độ tưới nước, nhưng… với sự chăm sóc khác nhau”. Cô nói tiếp: “Chúng ta sẽ theo dõi xem, điều gì sẽ xảy ra khi đặt một cây trong nhà bếp, cách xa chúng ta, và một cây ngay tại đây, trong phòng này”.

Sau khi đặt một chậu lên mép lò sưởi, cô hiệu trưởng dắt bọn trẻ vào bếp, đặt chậu còn lại lên quầy. Sau đó cô dẫn những đứa trẻ với những đôi mắt mở to vì bỡ ngỡ trở lại căn phòng lớn.

“Chúng ta sẽ đối xử với cây như một người bạn. Trong vài tháng tới, mỗi ngày chúng ta đều hát cho cây thường xuân nghe. Chúng ta sẽ nói cho bạn ấy biết bạn ấy xinh đẹp thế nào và chúng ta luôn yêu mến bạn ấy biết bao. Chúng ta sẽ luôn chúc bạn ấy mọi điều tốt đẹp…”

Một bé gái giơ tay: “Nhưng thưa cô, thế còn cái cây trong bếp thì sao?”. Cô hiệu trưởng mỉm cười thích thú: “Chúng ta sẽ dùng cây ấy làm cây “đối chứng” trong thí nghiệm tuyệt vời của chúng ta. Theo các em, chúng ta sẽ làm gì?”.

“Chúng ta sẽ không nói chuyện với nó?”.
“Đúng, dù chỉ là một lời thì thầm”.

“Chúng ta sẽ không gửi cho nó lời chúc tốt đẹp nào”.
“Đúng. Và chúng ta xem chuyện gì sẽ xảy ra…”

Bốn tuần sau, mắt của tôi cũng mở to ngạc nhiên y như bọn trẻ. Cây thường xuân trong nhà bếp yếu ớt, mảnh khảnh và chẳng lớn được tí nào. Còn chậu cây đặt trong phòng lớn, được bao bọc bởi những lời yêu thương êm dịu, được bọn trẻ hát cho nghe mỗi ngày, đã lớn gấp ba với những chiếc lá biếc xanh tràn đầy nhựa sống…

Để chứng minh kết quả của cuộc thí nghiệm và cũng dể lau khô những giọt nước mắt của những đứa trẻ nhạy cảm, lo lắng cho số phận của cây thường xuân kia, cô hiệu trưởng giải thoát cho cậu cây thứ hai khỏi cảnh lẻ loi trong bếp và mang đặt nó trong phòng lớn, bên cạnh chậu cây thứ nhất.

Ba tuần sau, chậu cây thứ hai đã bắt kịp chậu thứ nhất. Bốn tuần sau, chúng cùng lớn mạnh như nhau.

Tôi nghi nhớ mãi bài học này và tự đúc kết cho mình câu kết luận: Không ai, không vật gì lớn lên được nếu không có tình yêu…

day-thuong-xuan

(sưu tầm)