Nắng hoàng hôn

thơ Đào Ngọc Lan

Bạn đã bao giờ thấy nắng hoàng hôn
Chẳng như ban mai ánh hồng rực rỡ
Chẳng như giữa trưa gắt gao đỏ lửa
Cũng chẳng như mưa trốn biệt sau mây.

Nắng hoàng hôn, vạt nắng cuối ngày
Mỏng nhẹ, dịu êm mà không mờ nhạt
Vẫn sáng khung trời, dòng sông, bờ cát
Như chẳng muốn mình chìm khuất vào đêm.

Những gì đã qua đừng cố kiếm tìm
Bóng xế dù sang cũng đừng thất vọng
Hãy hết mình cho mỗi ngày ta sống
Là đã dâng đời chút nắng hoàng hôn!