Mưa đêm trắng

4418226514_26674ff4a2

Cái đô thành phương Nam dư thừa sức sống, suốt đêm ngày hừng hực, cuồn cuộn, kéo phăng hết thảy buồn vui theo một dòng xoáy vừa hoang dại phũ phàng, vừa đam mê dào dạt.

Nơi đây, người ta có thể hòa nhập rất nhanh hoặc không bao giờ quen được, có thể chóng mặt vì không biết nghỉ ngơi lúc nào hoặc chẳng hề có nhu cầu chợp mắt.

Phải thế chăng mà những cơn mưa trời Nam cũng chợt đến chợt đi hối hả, trút ầm ào từng đợt mịt mờ như đoản khúc ngẫu hứng lúc thăng hoa, như kìm hãm những sôi động thường ngày.

Một thoáng trước là rào rào bên khung kính, bụi nước rung rinh ánh nến, giữa quán đông chỉ thấy lóng lánh mắt ai cười… Chợt khoảng lặng cho hai đôi chân sóng bước, vỉa hè khuya loáng nước run rẩy muôn màu dưới tán lá tí tách ngân nga… Một thoáng sau đã lại cuốn bừng bừng phố hội, ngàn vạn đèn pha lao bong bóng nước vỡ tơi bời…

Mưa cứ tuôn cho duyên dáng vành ô, bồi hồi hương tóc. Những bàn tay lạnh ấm khẽ đong đưa dưới suối nước, như níu giữ để cơn mưa không vụt thành kỷ niệm. Mưa lại tạnh khiến chút buồn dang dở nơi cầu thang chung cư hun hút tiếng thở dài, những dấu chân ướt in thành ngã rẽ cuộc đời.

1319437111_rain-1

Khi con đường đêm nay đã mang nặng cả những nẻo đường hôm qua thì hạnh phúc thật giản dị. Một cơn mưa không cô đơn giúp người ta đối mặt với nhiều cơn mưa cô đơn trong những đêm dài sau, trên những nẻo đường viễn xứ. Một nụ cười rạng ngời chắt chiu từ nhiều đêm nước mắt lặng lẽ một mình, là món quà vô giá dành tặng kẻ tri âm.

Mưa xối xả hất tung vào đêm trắng chùm phượng vĩ muộn mằn sót lại từ chiều hè rợp bóng nắng của biết bao chờ đợi hẹn hò. Tiếng ghita gỗ ngang tàng bập bùng góc quán nhỏ, ru về xa những khát vọng phôi pha mà chưa từng mai một, những gửi gắm mơ hồ mà nhức nhối chẳng gọi tên.

Mưa thì thầm mệt nhoài, lắng đọng sau một vũ điệu điên cuồng, xào xạc ngoài thềm khuya gọi khẽ bước ai về. Lời ca gửi người ở lại phương Nam có chút bùi ngùi, chút bâng khuâng vì chẳng thể làm cơn mưa đêm mai ngọt mát cõi lòng nhau…

Ai đếm được bao nhiêu cơn mưa đi qua cuộc đời của mỗi con người, nhưng không quá khó để đếm được trong đời có bao nhiêu đêm được thức trắng cùng mưa. Mưa phương Nam đến chẳng gọi chào, đi không khép cửa, cứ mênh mang hạc nội mây ngàn.

Người ở Nam hình như không thích nói lời từ biệt, dòng tin nhắn nhận được lúc lên xe chỉ giản dị: “Một hành trình đầy thú vị chờ anh!”.

Chợt cay mắt nhìn nắng dài phía trước. Chắc đêm nay, đô thành sẽ lại mưa…

Nguyễn Việt

mua-dem