Một cuộc chạy thi

Một làng nọ tổ chức thi chạy. Các chàng trai trẻ háo hức đua tài trước đám đông.

Các đấu thủ có vẻ ngang tài ngang sức, nhưng một chàng trai với quyết tâm vượt trội đã cán đích đầu tiên, giành chiến thắng. Đám đông dân làng nhiệt tình cổ vũ và vỗ tay hoan hô chàng. Duy có một ông già chỉ đứng yên, không biểu lộ tình cảm.

Vòng đua tiếp theo, 2 trai làng khỏe mạnh tiến ra thách đấu với chàng trai vừa chiến thắng. Một lần nữa, chàng lại về đích đầu tiên, chiến thắng vẻ vang. Đám đông cuồng nhiệt, không ngớt lời khen ngợi chàng. Riêng ông già nọ vẫn đứng yên, chẳng thể hiện gì.

Chàng trai tự tin rằng mình giỏi nhất. Say men chiến thắng, chàng đề nghị thi tiếp thêm một cuộc nữa.

Lúc này, ông già nọ bỗng bước tới trước mặt chàng, dẫn theo hai đối thủ mới, một bà lão già yếu và một người mù.

“Cái gì thế này? Đây không phải là cuộc đua” – chàng trai kêu lên.

“Ai cũng có quyền tham gia chạy thi mà! Hay cậu không tin mình sẽ chiến thắng lần nữa?.” – ông già hỏi lại.

Cuộc đua bắt đầu. Chàng trai là người duy nhất chạy về đích, hai đối thủ còn lại vẫn đứng ở vạch xuất phát. Đám đông im lặng.

“Chuyện gì thế? Tại sao mọi người không cổ vũ tôi như 2 lần trước?” – chàng trai hỏi ông già.

“Hãy đua lại một lần nữa” – ông già đáp – “Lần này, tôi muốn cả 3 người kết thúc cuộc đua cùng nhau”.

Chàng trai suy nghĩ một chút, rồi đứng vào giữa người đàn ông mù và bà lão già yếu, khoác tay hai người, từng bước thong thả đi về đến vạch đích. Đám đông vỗ tay vang dội. Ông già mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu.

“Bác ơi, cháu không hiểu! Đám đông cổ vũ cho ai vậy?” – chàng trai hỏi.

Ông lão đặt tay lên vai anh ta, khẽ trả lời: “Trong lần đua này, cháu đã giành chiến thắng nhiều hơn bất kỳ cuộc đua nào cháu từng chạy trước đây. Sự cổ vũ không dành cho sức mạnh, mà dành cho trái tim nhân hậu của cháu!”

(sưu tầm)