Món quà cuối cùng của mẹ

Trước khi kết hôn, tôi và vợ là một đôi tình nhân yêu nhau thắm thiết. Sau khi kết hôn, phải đối diện với hai gia đình và những đổi thay, bất hòa trong cuộc sống mà cãi nhau không ngừng. Mãi cho đến khi con cái lớn rồi, vợ tôi dường như cũng đã nhẹ nhàng hơn, dần dần đã buông bỏ rất nhiều chuyện mà trước đây cô ấy cố chấp tới cùng.

Sau khi tan ca, tôi có thể tụ họp với đồng nghiệp mãi đến khuya mới về, ngày nghỉ có thể đi đánh gôn suốt cả ngày, đối với những chuyện quét dọn sắp xếp nhà cửa cũng không còn cãi vã như trước nữa.

Một ngày kia, vợ nói với tôi, mong tôi có thể mời một người phụ nữ khác ra ngoài ăn cơm, xem phim. Cô ấy nói: “Em yêu anh, nhưng em biết có một người phụ nữ khác cũng rất yêu anh”.

Sau khi bố tôi qua đời, mẹ sống cô độc một mình. Tôi gọi điện cho mẹ, giọng mẹ lo lắng: “Con vẫn ổn đấy chứ?”.

Mẹ đã quen với việc tôi không chủ động liên lạc, cũng không chia sẻ chuyện vui với bà, vậy nên, khi chuông điện thoại reo, bà luôn lo phải nghe phải tin xấu.

Tôi trả lời: “Không có gì đâu mẹ, con muốn hỏi mẹ thứ sáu này có rảnh không? Sau khi con tan ca sẽ đến đón mẹ, cũng nhau ăn tối, xem phim”.
Mẹ nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: “Ừm, hẹn chắc như vậy nhé con!”.

Cuối giờ chiều thứ sáu, khi tôi lái xe đến đón, mẹ có chút căng thẳng. Mẹ mặc một bộ đồ rất đẹp, nhưng chiếc áo khoác có phần lỗi thời, mái tóc thẳng đã được búi lên. Tôi còn chưa đến, mẹ đã đứng chờ trước cổng.

Nhìn thấy tôi, mẹ nở nụ cười, lúc ấy tôi bỗng cảm giác thấy mẹ như một nữ thần tỏa ánh hào quang bốn phía.

Mẹ ngồi lên ghế phụ, loay hoay thắt dây an toàn, không giấu được vẻ vui mừng: “Mẹ nói với mấy người bạn rằng sẽ có hẹn với con trai, họ đều rất ngạc nhiên, đều muốn biết được chi tiết”.

Tôi đã chọn một quán ăn gia đình, ấm áp. Xem thực đơn xong, tôi ngẩng đầu lên hỏi mẹ muốn ăn gì, thì thấy mẹ đang nhìn tôi chăm chú, mỉm cười nói: “Nhớ ngày nào, mẹ là người đọc thực đơn cho con nghe”.
Tôi đáp: “Bây giờ mắt mẹ không được tốt, những việc này cứ để con làm được rồi”.

Trong suốt bữa ăn, chúng tôi trò chuyện rất thoải mái, không có chuyện gì đặc biệt cả. Mẹ và tôi rời quán khi đã khá muộn, nên mẹ không nhắc đến chuyện xem phim nữa.

Khi tôi đưa mẹ về, mẹ nói: “Mẹ còn muốn hẹn với con thêm một lần nữa, nhưng lần này, sẽ là mẹ mời con ăn tối, xem phim, được chứ?”
Tôi đồng ý.

Đêm ấy, vợ hỏi tôi: “Cuộc hẹn của anh thế nào?”.

Tôi nói: “Vui lắm. Nhưng sao bỗng nhiên em lại bảo anh gặp mẹ?”.

Vợ tôi rủ rỉ: “Trước khi kết hôn, em luôn mong có được tình yêu. Cuộc sống khó tránh khỏi có những chỗ không được như ý mình, vì tình yêu, em chọn cách cảm thông mà lùi một bước.

Sau khi kết hôn, em bắt đầu hiểu và thông cảm cho những thói quen của anh. Mỗi khi chúng ta mâu thuẫn về lối sống, quan điểm, vì gia đình này, em đã lấy sự thông cảm để thay đổi phong cách sống của mình.

Có con rồi, em và anh có cách nuôi dạy con khác nhau, nhưng chúng ta có cùng một mục tiêu, chính là cho con những điều tốt đẹp nhất, điểm này không cần phải “thông cảm” mới có thể hiểu được. Cũng bởi điểm chung này, những xung đột đều đã bị san bằng.

Em biết có một ngày các con sẽ rời xa em, có ngày các con không cần đến sự chăm sóc của mẹ chúng nữa. Và em rất hạnh phúc, nếu đến ngày đó, em vẫn còn có anh cùng đi trên một đoạn hành trình khác của đời người.

Mẹ chỉ có mỗi mình anh. Một người phụ nữ trải qua tình yêu, hôn nhân, nuôi dạy con cái, điều mà họ cần thật sự không nhiều, sau mỗi một lần ‘cảm thông’, phụ nữ sẽ không còn muốn ‘đòi hỏi’ nữa”.

Từ trước đến nay, tôi chủ yếu là lo xem mẹ thiếu thốn thứ gì hay không? Những điều vụn vặt trong cuộc sống đã khiến cho sự quan tâm của tôi đối với mẹ bị đặt ở phía sau, giống như bộ phim không xem đó, tuy rạp vẫn còn mở cửa, nhưng lúc đó đối với tôi đã là quá muộn rồi.

Mấy ngày sau, mẹ tôi qua đời vì nhồi máu cơ tim. Mẹ mất quá bất ngờ, tôi còn chưa kịp làm bất cứ chuyện gì cho mẹ nữa.

Trong quan tài, mẹ mặc chiếc áo khoác đã mặc trong bữa cơm tối hôm đó, lúc này tôi mới biết, đó là món quà kỷ niệm ngày cưới sau cùng mà bố tặng mẹ.

Sau đó, tôi nhận được bức thư, bên trong có một biên lai nhà hàng và một mảnh giấy có nét chữ của mẹ:
“Mẹ đã trả tiền, đặt trước hai chỗ ở nhà hàng, một chỗ cho con, một chỗ cho vợ con. Con mãi mãi sẽ không bao giờ biết được, buổi tối hôm đó đối với mẹ, nó có ý nghĩa quan trọng như thế nào đâu. Mong con cũng có thể dành thời gian tạo niềm vui bất ngờ cho vợ con giống như vậy.
Người mẹ mãi mãi yêu thương con”.

(sưu tầm)