“Mổ xẻ” chỉ càng làm trái tim cằn cỗi

Ngày xưa, có một cô gái luôn suy nghĩ và hành động bằng lý trí. Gặp bất cứ việc gì, cô cũng mổ xẻ, phân tích, và giải quyết như những công thức toán học. Và chưa bao giờ cô bị vấp ngã, điều đó làm cô hài lòng về bản thân vô cùng. Cô tự tin sống với cái phương pháp rắn rỏi ấy.

Một hôm, cô dạo chơi qua một vùng đất lạ, không ngờ bị lạc đường. Cô bắt đầu tạp trung suy xét, tìm ra nguyên nhân, hậu quả…

Bỗng từ phía xa, một cụ già râu tóc bạc phơ chống gậy đi tới, nhìn cô mỉm cười. Cụ nói:
– Này cô gái, hãy thôi đừng suy tính nữa, cô không thể để cái đầu nghỉ ngơi được hay sao?

– Ô hay – Cô gái ngạc nhiên – Nếu không suy xét thì làm sao tôi tìm cách ra khỏi chốn này được!

Cụ già vuốt râu, cười:
– Đừng lo. Cô có thấy trái tim bằng đá đằng kia không?

Cô gái nhìn theo hướng tay cụ già chỉ. Đó là một trái tim bằng đá khổng lồ, to bằng quả núi, ẩn hiện giữa đám sương mù.

Cụ đưa cho cô một chiếc gậy hình trụ não và dặn:
– Trái tim này chỉ phủ ngoài bằng lớp đá thế thôi. Cô hãy dùng chiếc gậy này mà mổ xẻ nó, nhất là khi nó rung động. Chừng nào lớp đá bao quanh trái tim vỡ tung ra hết thì cô sẽ được về nhà.

– Có vậy thôi sao? – Cô gái cười nhếch mép – Được rồi, tôi sẽ làm như vậy.

Nói đoạn, cô cầm chiếc gậy đi về phía trái tim. Cụ già thong thả đi tiếp.

Ngày qua ngày, cô gái ra sức mổ xẻ, đục, đào trái tim đá, nhất là mỗi lúc nó rung lên. Nhưng trái tim quá lớn và quá cứng. Cô tìm mọi cách, nhưng lạ thay, cô càng cố gắng thì dường như trái tim càng thêm cứng rắn.

Thời gian thấm thoắt trôi nhanh… Cô thấy nhớ nhà, thấy thương mẹ già đang chờ cô sớm tối. Bộ não trong cô mệt mỏi và ứ trệ. Cảm xúc dâng trào, cô bật khóc. Nước mắt cô rơi xuống trái tim đá khô khan.

Và phép màu đã đến, lớp vỏ cứng bên ngoài trái tim vụn vỡ, lộ ra trái tim hồng ngập tràn sức sống bên trong…

Cô gái được trở về nhà, quyết tâm không suy tính nhiều thêm nữa.

(sưu tầm)