Mình thương nhau mà sống

Chúng mình già thật rồi phải không anh
Không còn những giằng co hờn dỗi
Không còn hơn thua lời nói
Mình nhường nhau cơm ngọt canh lành

Sớm mai về cùng lặng ngắm trời xanh
Thương phía bậu cánh chim trời nghiêng nắng
Tóc anh bạc ánh dài như nốt lặng
Mắt em cười hằn đậm vết thời gian

Mình chẳng còn những ngày phải sống vội vàng
Không tất tả ngược xuôi giữa dòng người hối hả
Anh cười bao dung, em thì thầm độ lượng
Ly cafe không đá vẫn mát lòng

Chúng mình già đi như sông chảy xuôi dòng
Hàng cau xanh trước nhà chừng đơm bông đón gió
Ta chẳng còn nhìn nhau
môi chờ trầu nhuốm đỏ
Ghen buổi đầu cũng thấm vị về sau

Hình như chúng mình già lại càng biết thương nhau
Bữa cơm nhạt vẫn trêu đời mật ngọt
Là nhân nghĩa gắn đâu cần lời thánh thót
Đôi tay già nắm chặt bỗng run run…

Huệ Thi