Mẹ Việt Nam anh hùng 95 tuổi cặm cụi may khẩu trang chống dịch

Mẹ Việt Nam anh hùng – Ngô Thị Quýt, năm nay đã 95 tuổi, sống tại Phường 5, Quận Gò Vấp, TP HCM.

Nghe tin về dịch bệnh Covid-19, giá khẩu trang bị đẩy lên cao, mẹ bảo: “Bỏ hai ba chục bạc mua một cái khẩu trang, nhiều người nghèo nóng ruột lắm”. Khi tổ dân phố định may khẩu trang phát miễn phí, mẹ xung phong phụ may. Dù chỉ còn 1 bên mắt sáng, ngày nào mẹ cũng cặm cụi đo, cắt từng khuôn vải.

Mẹ là Ngô Thị Quýt tham gia cách mạng từ năm 17 tuổi. Năm 1947, khi mẹ đang mang thai con trai đầu lòng, chồng bị giặc bắn chết. Ôm nợ nước lẫn thù nhà, mẹ nuốt nước mắt gửi con trai mới hơn 6 tháng tuổi cho mẹ chồng nuôi, xin đi bộ đội chiến đấu. Sau mấy năm công tác tại Đại đội 85, Tiểu đoàn 330 thuộc tỉnh đội Thừa Thiên, đóng quân tại làng Vỹ Dạ (Huế), mẹ trở thành cán bộ biệt động thành, hoạt động tại Huế.

Ba lần bị giặc bắt và tra tấn dã man, đến lần thứ tư, mẹ bị giặc bắt đày ra Côn Đảo. Mẹ không nhớ nổi đã bao nhiêu lần phải chết đi sống lại vì đòn roi tra tấn của kẻ thù, nhưng 4 năm tù đày, mẹ vẫn kiên trung, không hé răng nửa lời.

Sau năm 1954, trở về từ “địa ngục trần gian”, mẹ được đưa ra Bắc điều trị và công tác tại đơn vị bộ đội tỉnh Thanh Hóa. Đến năm 1975, khi đất nước thống nhất, trở về quê nhà, mẹ mới hay tin con trai đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. “Nuối tiếc lớn nhất của cuộc đời tôi là không biết được con mình lớn lên ra sao, khuôn mặt lúc trưởng thành thế nào, giống ba hay mẹ? Tôi chỉ hay tin năm 18 tuổi, con đi bộ đội, chiến đấu và đã hy sinh trong cuộc Tổng tấn công Mùa xuân Mậu Thân”.

Đất nước thống nhất, mẹ trở về sống cuộc đời của một phụ nữ bình thường. “Đời tôi không giàu vật chất nhưng trong khả năng của mình, tôi chỉ mong được san sẻ nhiều hơn với những người còn khổ cực” – mẹ Quýt tâm sự. Hơn 30 năm qua, mẹ chuyên may vỏ chăn từ thiện, giúp đỡ những người nghèo khó. Giờ đã 95 tuổi, mẹ vẫn không ngơi nghỉ mà lại còn tham gia may khẩu trang phòng dịch Covid-19 cùng các chị em trong chi hội phụ nữ khu phố.

 

“Mắt phải không thấy được do một lần bị giặc tra tấn bằng báng súng đập thẳng vào mặt, mắt yếu dần rồi vĩnh viễn mù luôn. Nhưng còn làm được gì thì cứ làm. Mắt phải hư, còn mắt trái, vẫn cắt và may được. Hôm nào khỏe thì làm được chục cái, còn không khỏe thì làm ít hơn. Còn sức, còn giúp được cho xã hội là hạnh phúc của tôi” – Mẹ cười.

(sưu tầm)