Mây của trời sao gió chẳng cuốn đi

Ai đã nhặt sao trời
Thả vào tay em nói câu ước hẹn
Lời thề buộc bằng dây gian dối
Trái tim mụ mị, chẳng thấu màu nông nổi
Trống hoác môi son

Ai đã vẽ con đường màu xanh, con đường mịn những tơ non
Đắp u mê từng cánh hoa toả ngát
Bướm ong ngột ngạt
Ngờ đâu cánh đồng bát ngát, chân trời mênh mênh
Em lơ ngơ đầu trời cuối đất

Ai? Ai đã ôm bờ vai một lần em khóc ngất
Nói về bến lạ ở tương lai
Kể về tình yêu, về tươi sáng của sớm mai
Nơi có sóng thì thầm gọi biển
Nơi em gục vào nụ hôn,
nụ hôn riêng em không hề bất biến
Vòng tay chưa buông lỏng một lần

Ai nói cùng em câu ân ái như khúc nhạc ngân
Dìu đắng cay bỏ sau lưng ngạo nghễ
Vuốt tóc mây rót lời yêu như câu chuyện kể
Hoàng tử lọ lem

Ai đã đánh rơi em giữa cay đắng môi mềm
Giữa lúc linh hồn em siết chặt mà chưa từng nắm giữ
Giữa lúc đắm say em lo bước chân ai mơ hoang trong từng giấc ngủ
Mây của trời
Van gió thổi bay đi !

Huệ Thi