Lục Bát Thiền

Bỗng nhiên ta gặp lại ta
Bồng bềnh trong cái gọi là nhân gian…

10.16.1

10.16.2

Trần gian mỏng mộng vô thường
Đường xa mỏi mệt tôi thường nhịn tôi…

10.16.3

10.16.4

Mình ta đi một mình ta
Bao nhiêu giấc mộng gần xa xa gần…

10.16.5

10.16.6

Chỉ còn ta với đêm thôi
chỉ còn ta với chơi vơi đêm này
ngõ trăng về trắng sương bay
triền sông đom đóm thắp đầy ánh sao…

10.16.7

10.16.8

Đường về khép bóng trần gian
Lợi danh gói một hành trang vô thường…

10.16.9

10.16.10

Người đi trong cõi sắc không
Hành trang chở chút nắng hồng trên vai…

10.16.11

10.16.12

Ngỡ chỉ là một cuộc chơi
Ngoái lại sau thấy một trời phù vân…

10.16.13

10.16.14

Cái gì hễ mất lại còn
Hễ không là có, hễ tròn là lăn
Ngày xưa có một dấu chân
Bước qua bãi cát sông Hằng nhẹ tênh…

10.16.15

10.16.16

Trải qua mấy bận long đong
Ngộ ra chẳng sắc thì không cũng đành…

10.16.17

10.16.18

Ta như giọt nước ngoài khơi
Mênh mông trời đất nổi trôi bềnh bồng
Nằm nghe nhịp vỗ hư không
Thấy em hiện hữu trong dòng thế gian…

10.16.19

10.16.20

Gặp nhau trên chuyến đò ngang
Muốn đi đò dọc đa mang chống chèo
Cánh hoa giữa chốn bọt bèo
Vấn vương thấu lẽ vòng vèo nhân gian…

10.16.21

10.16.22

Trăm năm một giấc mộng dài
Bàng hoàng tỉnh dậy là ai hay mình?
Là mình sao chẳng giống mình
Là ai sao lại chính mình nằm đây!

10.16.23

10.16.24

Người xưa lên núi thong dong
Đời chiêm bao trắng cõi hồng hạc bay
Ta chừ! Lên núi ngủ ngày
Dẫu mây lãng tử còn say sông hồ…

10.16.25

10.16.26

Thở đi nhẹ một kiếp người
Vui đi để có nụ cười thênh thang…

10.16.27

10.16.28