Lời thú nhận sau 20 năm

Khi tôi còn học trung học tại một thị trấn nhỏ thuộc bang Iowa, chúng tôi chúa ghét Brown, viên cảnh sát trưởng. Một đêm, tôi cùng hai đứa bạn quyết định chơi khăm ông ta. Sau khi uống vài ly bia, chúng tôi xách thùng sơn ra bồn chứa nước công cộng ngay giữa phố, rồi viết lên đó hàng chữ lớn đỏ rực: “Cảnh sát trưởng Brown là đồ khốn!”. Ngày hôm sau, hàng chữ ấy nổi bật dưới ánh mặt trời, đập vào mắt người dân ở khu phố vừa mới thức dậy.

Chưa đầy hai tiếng đồng hồ sau, ông Brown đã triệu được cả ba chúng tôi lên đồn cảnh sát. Hai bạn tôi thú nhận, nhưng tôi thì chối phăng. Chẳng ai phát hiện ra điều đó cả.

Gần hai mươi năm sau, cái tên “Cảnh sát trưởng Brown” chợt hiện trong danh sách lỗi lầm của tôi. Tôi bèn gọi điện hỏi thăm thông tin và được biết về một người tên là Roger Brown vẫn sống ở thị trấn năm xưa. Tôi liền liên lạc với người này. Sau vài hồi chuông, người ở đầu dây bên kia nhấc máy.

– Xin chào! – Tôi mở lời – Thưa, chú là cảnh sát trưởng Brown phải không ạ?

– Phải – Tôi nghe sau vài giây im lặng.

– À, cháu là Jimmy Calkin đây. Cháu muốn chú biết rằng chính cháu đã viết bậy lên bồn nước dạo ấy.

Lại im lặng, rồi bỗng ông nói như hét:
– Tôi biết mà!

Và rồi chúng tôi cùng nói chuyện vui vẻ, chân tình. Trước khi gác máy, ông Brown bảo tôi:
– Jimmy à, hồi ấy tôi cảm thấy thương thay cho cậu. Bởi vì hai bạn cậu đã trút bỏ được gánh nặng do sự bồng bột của mình, còn cậu vẫn phải mang nó theo suốt những năm tháng vừa qua. Tôi cảm ơn cậu đã gọi điện cho tôi… vì lợi ích của chính bản thân cậu.

(sưu tầm)