Lời nói dối ngọt ngào

Ở một thị trấn nhỏ của nước Anh đã xảy ra một vụ cướp ngân hàng. Tên cướp không lấy được tiền, mà lại bị bao vây chặt bên trong. Hắn bắt một cậu bé 5 tuổi và yêu cầu cảnh sát phải chuẩn bị cho mình một khoản tiền lớn cùng một chiếc ô tô, nếu không hắn sẽ nổ súng giết con tin.

Cảnh sát cử một chuyên gia đến đàm phán, tuy nhiên tên cướp vẫn ngoan cố không chịu đầu hàng. Khi thấy tên cướp có ý định giết con tin, cảnh sát đã nổ súng bắn tỉa, tên cướp kêu lên một tiếng rồi ngã lăn xuống đất. Cậu bé nhìn thấy máu và nghe tiếng súng, sợ hãi khóc thất thanh.

Một người đàn ông vội chạy lại ôm cậu bé vào lòng.
Các hãng thông tin truyền thông kéo đến ùn ùn. Mọi người chợt nghe tiếng người đàn ông hô to:“Tốt lắm, diễn tập đến đây là kết thúc!”. Cậu bé nghe vậy liền ngừng khóc và hỏi mẹ có phải như thế không. Mẹ cậu bé kìm nén nước mắt và gật đầu. Một viên cảnh sát cũng đến bên cậu bé và an ủi: “Cháu diễn tốt lắm, cháu xứng đáng được khen thưởng”.

Những ngày sau đó, giới truyền thông im lặng, không ai nói một lời về vụ cướp, bởi họ hiểu rằng, đó là cách tốt nhất để bảo vệ tâm hồn cậu bé!

Nhiều năm sau, có một người đàn ông trung niên đến tìm gặp và hỏi người đàn ông năm xưa cứu cậu bé – nay đã là một ông già: “Tại sao trong lúc ấy, ông lại hô lên như vậy ạ?”.

Ông già cười và trả lời: “Khi tiếng súng vang lên, tôi nghĩ rất có thể cậu bé sẽ bị ám ảnh cả đời vì chuyện đáng sợ như thế. Thế nên tôi đành nói dối cậu bé rằng đó chỉ là diễn tập!”.

Người đàn ông trung niên bật khóc và ôm chầm lấy ông già: “Con chính là đứa trẻ năm xưa đây ạ, con đã bị nói dối suốt 30 năm qua, mãi cho tới gần đây, mẹ của con mới nói rõ sự thật cho con biết. Con cảm ơn bác, cảm ơn bác đã cho con một cuộc đời lành mạnh!”

Ông già lại cười: “Con đừng cảm ơn ta! Nếu con muốn cảm ơn, thì hãy cảm ơn tất cả những người đã biết chuyện. nhưng vẫn sẵn lòng “lừa gạt” con ấy!”.

(sưu tầm)