Lời hứa của hoàng đế

Một ngày mùa đông giá lạnh, hoàng đế nọ quyết định ra ngoài vi hành để xem xét cuộc sống của người dân. Trên đường, hoàng đế thấy một ông lão ăn mày ngồi co ro trong góc tối, trên người mặc quần áo mỏng manh và rách rưới.

Hoàng đế kinh ngạc, không hiểu sao với trang phục sơ sài như vậy mà người đàn ông vẫn có thể sống sót giữa tiết trời mùa đông rét buốt đến như thế. Hoàng đế bèn lại gần, hỏi ông lão ăn mày: “Ông không cảm thấy lạnh sao?”.

Ông lão đáp: “Thưa bệ hạ, tất nhiên là tôi lạnh lắm. Thế nhưng một kẻ ăn mày nghèo khổ như tôi có thể làm gì được chứ? Tôi rất muốn có quần áo ấm áp để không phải chịu cái lạnh cắt da cắt thịt. Nhưng đó chỉ là mơ ước mà thôi. Nhiều năm đói khổ đã giúp tôi rèn luyện một ý chí kiên cường, giúp tôi quen với cái lạnh, không còn cảm thấy nó đáng sợ nữa và có thể chung sống với nó hàng ngày”.

Nghe những lời nói chân thật của người ăn mày, hoàng đếcảm động và thương xót ông ta, nên bảo: “Đừng lo, chốc nữa ta sẽ sai người hầu mang quần áo ấm đến cho ngươi”.

Ông lão ăn mày vô cùng vui mừng, không ngớt lời cảm tạ.

Trở về cung điện, vì bận xử lý công việc, hoàng đế đã quên khuấy mất lời hứa của mình với ông lão nghèo khổ. Mãi đến sáng hôm sau, hoàng đế mới giật mình chợt nhớ tới ông lão, liền vội phái lính canh đem áo ấm ra cho ông ta.

Buồn thay, khi những người lính đem áo đến nơi, họ phát hiện ra thi thể ông lão đã không còn chút hơi ấm nào. Ông lão đã chết vì lạnh cóng. Thế nhưng, điều khiến họ bất ngờ nhất lại là bức thư của ông lão để bên cạnh.

Thư viết bằng mẩu than, nét chữ run rẩy: “Tâu bệ hạ, bao lâu nay, chỉ với bộ quần áo mỏng manh này, tôi vẫn có thể sống sót. Nhưng chính lời hứa của bệ hạ vào tối qua đã khiến tôi không thể vượt qua cái lạnh này”.

Sự trông đợi của ta vào ai đó, nếu không được đáp ứng, sẽ dễ dàng trở thành điểm yếu của chính ta. Do đó, dù có gặp phải những thử thách, những khó khăn thế nào đi chăng nữa, cũng không nên ỷ lại vào sự giúp đỡ của người khác.

(sưu tầm)